Á Châu quật khởi

1 hour ago 4
Quảng Cáo

0943778078

TP - Thời thế đổi thay, các môn phái Á Châu không còn cam tâm làm kẻ ngoài cuộc. Bọn họ đến Bắc Mỹ lần này để chứng minh cho cả thiên hạ thấy, Á Châu hôm nay đã có đủ tư cách đứng chung chiến đài với những cường giả mạnh nhất thế gian.

723172603-18603504145058757-2480081162065739534-n.jpg

Từ xưa đến nay, mỗi khi đại hội võ lâm túc cầu khai mở, thiên hạ thường chỉ chú mục vào các đại phái Âu Châu hay những cường giả lừng danh Nam Mỹ Châu. Trong mắt không ít người, Á Châu tuy nhân khẩu đông đúc, lãnh thổ mênh mông, nhưng chung quy vẫn chỉ là khách dự hội, khó có khả năng tranh phong cùng những thế lực hàng đầu.

Thế nhưng năm tháng đổi thay, thời thế cũng chẳng còn như trước.

Kỳ đại hội lần này, các môn phái Á Châu đồng loạt xuất thế, khí thế mạnh mẽ chưa từng thấy, khiến không ít cao nhân trong võ lâm phải nhìn bằng con mắt khác.

Dẫn đầu đương nhiên là Nhật Bản. Môn phái đến từ Đông Doanh này nhiều năm qua âm thầm tích lũy nội lực, không ngừng đưa đệ tử sang Âu Châu học nghệ. Đến nay, hàng loạt cao thủ của họ đã tung hoành tại các đại chiến trường hàng đầu thiên hạ. Từ Mỹ Tốc Mã (Mitoma), Quý Bố (Kubo Takefusa) đến Án Độ (Endo Wataru), ai nấy đều thân kinh bách chiến, thực lực không thể xem thường. Nhưng điều đáng sợ nhất ở Nhật Bản không nằm ở một cá nhân nào cả, mà là sự đồng đều.

Tựa như một kiếm trận được rèn giũa suốt nhiều năm, từng mắt xích liên kết chặt chẽ với nhau, tiến thoái có độ, công thủ phân minh. Ngày nay, bất cứ đại phái nào muốn đối đầu với Nhật Bản cũng đều phải chuẩn bị tinh thần cho một trận ác chiến.

Bên cạnh đó còn có Đại Hàn. Môn phái này tuy từng nhiều lần gây tranh cãi trong võ lâm, nhưng không ai phủ nhận được thực lực ngày càng đáng gờm của họ. Với Tôn Hưng Mẫn (Son Heung-min) làm đầu lĩnh, lại thêm một thế hệ hậu bối đang vào độ chín, Đại Hàn vẫn luôn là một trong những thế lực mạnh nhất Á Châu.

Nếu Nhật Bản giống một thanh trường kiếm sắc bén, thì Đại Hàn lại tựa một chiến đao cương mãnh. Bọn họ có thể không hoa mỹ, nhưng tinh thần chiến đấu và ý chí quyết thắng lại khiến bất kỳ ai cũng phải kiêng dè.

Ngoài hai đại phái kể trên, Ba Tư (Iran) cũng là một thế lực không thể xem thường. Môn nhân Ba Tư nổi tiếng cường tráng, thiện chiến, thường lấy sức mạnh và kỷ luật làm gốc. Trong nhiều năm qua, bọn họ luôn duy trì vị thế hàng đầu tại Tây Á, trở thành chướng ngại khó vượt qua với mọi đối thủ.

Úc Đại Lợi tuy thuộc Đại Dương Châu, nhưng từ lâu đã gia nhập chiến trường Á Châu. Môn phái này có lẽ không sở hữu nhiều kỳ tài xuất chúng như Nhật Bản hay Đại Hàn, song lại nổi danh bởi sự lì lợm và bền bỉ. Không ít lần, những cường giả được đánh giá cao hơn đã phải ôm hận trước lối đánh ngoan cường của họ.

Người trong giang hồ vẫn thường nói rằng, muốn đoạt được bảo vật chí tôn, Á Châu vẫn còn một quãng đường rất dài phải đi. Điều đó có thể đúng. Nhưng nếu vì thế mà xem thường các thế lực đến từ phương Đông, e rằng sẽ phải trả giá đắt.

Bởi võ lâm ngày nay đã khác xa quá khứ. Khoảng cách giữa các châu lục đang dần thu hẹp, còn những môn phái Á Châu cũng không còn cam tâm làm kẻ đứng ngoài cuộc. Bọn họ đến Bắc Mỹ lần này không chỉ để tham dự hội võ, cũng không chỉ để tích lũy kinh nghiệm. Họ tới để chứng minh cho cả thiên hạ thấy, Á Châu hôm nay đã có đủ tư cách đứng chung chiến đài với những cường giả mạnh nhất thế gian.

Và biết đâu, giữa lúc quần hùng còn đang chăm chú nhìn về Ba Tây, Đức Ý Chí hay Pháp Lan Tây, một thế lực đến từ phương Đông sẽ bất ngờ quật khởi, viết nên thiên truyền kỳ mới trong cuộc tranh đoạt bảo vật chí tôn.

Read Entire Article