Quảng Cáo
0943778078
Những ngày đầu hè, khu vực quanh Bệnh viện K Tân Triều (Hà Nội) luôn đông kín người ra vào. Trong dòng người tất bật ấy, không ít bệnh nhân và người thân phải mang theo cả chăn màn, xoong nồi để bắt đầu hành trình chữa bệnh kéo dài nơi đất khách.
Với nhiều gia đình nghèo, nỗi lo lớn nhất không chỉ là viện phí mà còn là tiền thuê trọ, sinh hoạt mỗi ngày giữa Thủ đô đắt đỏ. Giữa hoàn cảnh ấy, một “Nhà trọ 0 đồng” nằm trong con ngõ nhỏ ở khu vực Hà Đông đã trở thành nơi nương náu của hàng chục bệnh nhân ung thư có hoàn cảnh khó khăn.
Gác lại áp lực cơm áo để yên tâm chữa bệnh
Khác với những khu trọ chật chội quanh bệnh viện, nơi đây không thu tiền phòng, tiền điện nước hay bất kỳ khoản phí nào. Người bệnh chỉ cần mang theo giấy tờ điều trị là có thể được sắp xếp chỗ ở miễn phí.
Căn nhà nhiều tầng được bố trí đơn sơ nhưng sạch sẽ với giường tầng, quạt máy, khu bếp chung và các vật dụng sinh hoạt thiết yếu. Mỗi phòng có vài bệnh nhân cùng người nhà sinh hoạt chung như một đại gia đình đặc biệt.
Không gian lưu trú miễn phí được bố trí gọn gàng, giúp bệnh nhân nghèo giảm bớt gánh nặng chi phí khi chữa bệnh xa nhà.
Khu bếp chung tại “nhà trọ 0 đồng” được trang bị đầy đủ vật dụng cơ bản để bệnh nhân và người nhà tự nấu ăn, tiết kiệm chi phí trong thời gian điều trị.
Buổi sáng, người đi truyền hóa chất, người chuẩn bị cơm cháo cho người thân đang điều trị. Buổi tối, cả khu nhà lại râm ran những câu chuyện hỏi han sức khỏe, chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh hay động viên nhau cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn.
Ngồi nghỉ sau buổi truyền thuốc, chị Nguyễn Thị Kim Chính (40 tuổi, quê Quảng Ninh) cho biết gia đình chị đã ở tại đây gần ba tháng để điều trị ung thư phổi.
“Gia đình tôi khó khăn, chồng tôi là lao động chính trong nhà, ở nhà còn phải nuôi bố mẹ già và hai con nhỏ, thu nhập còn nhiều bấp bênh. Nếu thuê trọ bên ngoài thì mỗi tháng cũng mất vài triệu đồng, chưa kể tiền ăn uống, thuốc men. Được ở miễn phí thế này, vợ chồng tôi đỡ áp lực rất nhiều”, chị Chính chia sẻ.
Ông Phạm Văn Hòa (63 tuổi, quê Nghệ An) cho biết đã nhiều tháng đưa vợ xuống Hà Nội điều trị ung thư vú. Những ngày đầu, hai vợ chồng phải thuê một căn phòng trọ nhỏ gần bệnh viện với giá gần 200.000 đồng/ngày.
“Tiền thuốc, tiền xét nghiệm đã quá sức rồi, ở thêm ngoài trọ thì không biết cầm cự được bao lâu. Từ ngày vào đây, chúng tôi tiết kiệm được khoản lớn để dành chữa bệnh cho bà ấy”, ông Hòa nói.
Từ sự đồng cảm của người từng trải
Người đứng ra kết nối và duy trì mô hình này từng có thời gian điều trị bệnh hiểm nghèo nên hiểu rõ cảm giác bế tắc khi vừa lo viện phí vừa xoay xở tiền sinh hoạt nơi thành phố lớn.
Chị Vũ Thị Thu Hằng - đại diện nhóm thiện nguyện vận hành “Nhà trọ 0 đồng” cho biết ban đầu nhóm chỉ hỗ trợ vài trường hợp khó khăn thuê phòng ở gần bệnh viện. Tuy nhiên, số bệnh nhân cần giúp đỡ ngày càng nhiều nên mọi người quyết định thuê nguyên căn nhà để làm nơi lưu trú miễn phí.
“Nhiều bệnh nhân từ các tỉnh xa xuống Hà Nội chữa trị, tiền thuốc đã quá sức nên chuyện thuê trọ gần như không thể. Có người phải ngủ hành lang bệnh viện hoặc ở tạm dưới gầm cầu thang. Nhìn cảnh đó, chúng tôi rất xót xa”, chị Hằng chia sẻ.
“Nhà trọ 0 đồng” là cơ sở thứ hai do chị Vũ Hằng đồng sáng lập, hiện được duy trì hoạt động bởi hai nhóm thiện nguyện Từ Tâm và Hy Vọng Xanh.
Theo chị Hằng, kinh phí duy trì hoạt động chủ yếu đến từ sự đóng góp của các nhà hảo tâm và các nhóm thiện nguyện. Mỗi tháng, chi phí thuê nhà, điện nước và sinh hoạt lên tới hàng chục triệu đồng.
“Điều khiến chúng tôi cố gắng duy trì mô hình không phải vì điều gì lớn lao, mà đơn giản là mong người bệnh có nơi nghỉ ngơi tử tế để yên tâm chữa bệnh”, chị nói.
Điều khiến nhiều người gắn bó với “Nhà trọ 0 đồng” không chỉ nằm ở việc tiết kiệm chi phí, mà còn bởi cảm giác được sẻ chia.
Ở đây, những người xa lạ nhanh chóng trở nên thân quen vì cùng mang trong mình nỗi lo bệnh tật. Người khỏe hơn giúp người yếu hơn nấu ăn, dìu nhau đi viện hay trông nom đồ đạc khi cần thiết. Có bệnh nhân sau khi điều trị ổn định vẫn quay lại phụ giúp dọn dẹp, nấu cơm cho những người mới đến.
Người bệnh và người thân quây quần trò chuyện, động viên nhau vượt qua hành trình điều trị đầy khó khăn.
Chị Trần Thị Lý (26 tuổi, quê Lào Cai) đang chăm mẹ điều trị ung thư gan cho biết điều chị nhớ nhất ở nơi này là tình người.
“Ai có gì giúp nấy. Người cho bó rau, người góp cân gạo. Có hôm tôi mệt quá, mấy cô trong nhà nấu luôn phần cơm cho cả hai mẹ con. Xa quê nhưng ở đây tôi thấy ấm lòng”, chị Lý xúc động nói.
Theo Huyền My ([Tên nguồn])










