Tối muộn, trên góc đường Tú Xương - Nguyễn Thông (phường Xuân Hòa, TP.HCM), hình ảnh cụ bà mưu sinh bán trái cây, trứng gà dạo với dáng người khắc khổ, chiếc lưng còng gập sát đất lom khom bên chiếc mâm nhỏ khiến nhiều người đi đường không khỏi chạnh lòng. Đó là bà Nguyễn Thị Mùi (72 tuổi, ở trọ tại Tỉnh Lộ 10).
Mâm hàng vài chục ngàn và chiếc lưng còng
Nói là tiệm tạp hóa cho sang, thực chất quầy hàng của bà Mùi chỉ vỏn vẹn 1- 2 chiếc mâm nhỏ bày vài bịch trứng gà, dăm ba túi cóc, ổi và sơ ri. Trên chiếc mâm nhỏ, bà chỉ xếp sẵn khoảng 4 - 5 bịch cóc đã gọt sạch vỏ. Lưng còng rạp xuống vì tuổi tác và bệnh thoái hóa cột sống, đôi tay bà chậm rãi cầm dao gọt từng quả cóc bỏ vào túi nhựa.

Bà Mùi bên mâm hàng trứng gà, trái cây của mình
ẢNH: TRẦN KHA
"Phải để nguyên trái, khi nào khách mua gần hết mới dám gọt tiếp con ơi. Gọt sẵn hết lỡ ế đem về qua đêm là hư, bỏ đi thì tiếc đứt ruột", bà Mùi quẹt mồ hôi, cười đôn hậu giải thích.
Ở tuổi ngoài 70, mỗi cử động đối với bà là một thử thách. Do phải ngồi bệt nhiều giờ liền, đôi chân bà tê buốt, lưng đau nhức nên mỗi khi có khách dừng lại, bà phải chống hai tay xuống nền gạch, lấy hết sức "lết" cho nhanh ra mép đường để đưa hàng.
Quan sát thực tế trong một buổi tối, khi một tài xế ô tô tấp vội hô lớn mua bịch ổi, bà Mùi lật đật chống tay gượng dậy, bước đi run rẩy từng bước chậm chạp. Đưa được túi trái cây và thối tiền xong, bà quay lại ghế ngồi, thở dốc từng cơn ngắt quãng.
Thế nhưng, khi cầm trên tay vài chục ngàn tiền lời ít ỏi, ánh mắt mệt mỏi của bà lại ánh lên niềm vui nhẹ nhõm. Mỗi ngày, gom góp từ tiền bán trứng và vài bịch trái cây, bà kiếm được từ vài chục đến hơn 100.000 đồng - số tiền vừa đủ để trang trải tiền thuốc thang, mua gạo và dành dụm đóng tiền nhà trọ.
Tấm biển cũ và nỗi nhớ người bạn già
Người đến mua đồ quen gọi bà Mùi là ngoại Hai. Chỗ bà bán nay đặt thêm biểu hiệu "tạp hóa bà Tư" khiến mọi người thắc mắc. Nhắc đến điều này, ánh mắt bà chùng xuống. Bà kể, tấm biển ấy là của bà Tư Ngan (hơn 80 tuổi) - người bạn già từng cùng bà dầm sương dãi nắng buôn bán tại khu vực này nhiều năm qua.

Nhớ bạn, bà Mùi để lại tấm biển tạp hóa bà Tư để làm kỉ niệm
ẢNH: TRẦN KHA
Cả hai cùng cảnh ngộ, cùng thuê trọ gần nhau ở Tỉnh Lộ 10 rồi rủ nhau ra đây kiếm sống qua ngày. Hoàn cảnh bà Ngan vô cùng éo le: chồng mất sớm, người con trai duy nhất ở cùng cũng không may qua đời. Cách đây không lâu, sức khỏe bà Ngan suy kiệt nặng, mắt mờ chân yếu không thể tự đi lại được nữa. Hay tin, người thân, các cháu ở quê đã tìm đến đón bà về Tây Ninh để chăm sóc, phụng dưỡng.
"Từ ngày bà Tư về quê, góc đường này chỉ còn mình tôi ngồi lại. Nhiều đêm buôn bán một mình, nhìn tấm biển cũ của bạn mà lòng thấy trống trải, nhớ bạn vô cùng. Giờ chẳng biết ở quê sức khỏe bà ấy ra sao vì tôi cũng không có cách nào liên lạc được...", bà Mùi bùi ngùi chia sẻ.
Tự lực mưu sinh
Trò chuyện về gia đình, bà Mùi cho biết bà có 3 người con gái. Hiện các con đều đã lập gia đình, người lấy chồng xa tận Đắk Lắk, người ở lại TP.HCM nhưng cuộc sống ai cũng chật vật, loay hoay nuôi con nhỏ ăn học. Thấu hiểu nỗi vất vả của các con, bà chọn cách sống một mình tại phòng trọ để tự lập.
Hằng ngày, cứ khoảng 1 giờ trưa, bà đón xe ôm từ phòng trọ xuống chợ đầu mối lấy hàng, rồi chở ra góc đường này ngồi bán đến tận 10 giờ đêm mới dọn về. Dù con cái nhiều lần khuyên bà về ở chung để phụng dưỡng, thỉnh thoảng vẫn ghé thăm và gửi tiền mua gạo, bà đều từ chối khéo.

Nói là tiệm tạp hóa cho sang, thực chất quầy hàng của bà Mùi chỉ vỏn vẹn 1 - 2 chiếc mâm nhỏ bày vài bịch trứng gà, dăm ba túi cóc, ổi và sơ ri
ẢNH: TRẦN KHA
Nói về công việc buôn bán của mình bà Mùi tâm sự với sự kiên định của một người cả đời lao động. Bà Mùi cho hay khi đôi tay, đôi chân còn cử động được, bà vẫn muốn tự lao động kiếm chén cơm mỗi ngày. Bà cũng không muốn các con phải bận lòng, thêm gánh nặng kinh tế khi cuộc sống của chúng còn nhiều khó khăn.
Đêm dần về khuya, dòng xe cộ qua lại góc đường Tú Xương thưa thớt dần. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, dáng hình còng rạp của bà lão 72 tuổi vẫn lặng lẽ bên góc phố. Giữa nhịp sống hối hả nơi đô thị, sự ấm áp từ những cái vẫy tay chào của khách quen, sự kiên nhẫn đứng đợi bà gọt từng quả cóc của người đi đường chính là nguồn động viên lớn nhất để bà tiếp tục hành trình mưu sinh nhọc nhằn.

56 minutes ago
4





