Người đứng sau sự kiện này không phải một công ty tổ chức sự kiện, không phải một tổ chức phi lợi nhuận có thâm niên. Đó là nhóm học sinh lớp 11 của Trường Quốc tế Canada (CIS), TP.HCM. Câu hỏi không phải là tại sao các em dám làm. Câu hỏi là: Các em được chuẩn bị như thế nào để làm được?

Không gian công nghệ tại VNG Campus chật kín 1.500 tài năng trẻ toàn cầu, minh chứng cho quy mô và sức hút của một dự án do học sinh trung học khởi xướng và tổ chức
Thất bại không phải điểm dừng - Đó là bài học đầu tiên
Khi Nguyễn Hoàng Bách và nhóm cộng sự - Đăng Khoa, Quỳnh Đan, An Nhiên - bắt đầu tiếp cận đối tác, họ gửi hơn 200 email và nhận lại gần như im lặng hoàn toàn. Với hầu hết nhóm học sinh, đây là lúc dự án chết. Nhưng thay vì gửi thêm theo cùng một cách, cả nhóm dừng lại hai tuần để phân tích lại từng đề xuất đã gửi - tìm ra điểm chưa chạm đúng mối quan tâm của doanh nghiệp, viết lại hoàn toàn, rồi mới tiếp cận tiếp. Đây không phải phản xạ tự nhiên của tuổi 16. Đây là tư duy được rèn - khả năng nhìn thất bại như dữ liệu thay vì như kết luận. Kết quả: VNG, OpenAI, AWS đồng ý. Không phải vì muốn ủng hộ học sinh - mà vì đề xuất đủ thuyết phục.

Việc tổ chức tại VNG Campus và kết nối trực tiếp với các chuyên gia từ OpenAI, AWS đã biến LotusHacks từ một sáng kiến học đường thành bệ phóng công nghệ chuyên nghiệp
Môi trường quyết định tư duy
Hoàng Bách gắn bó với CIS suốt 12 năm. Trong khoảng thời gian đó, hệ giá trị Care - Integrity - Success của trường không được truyền đạt qua bài giảng - mà được thực hành qua các dự án mà học sinh tự khởi xướng, tự chịu trách nhiệm với kết quả. Trước LotusHacks, Bách đã điều hành Bridges - dự án đạp xe đến các trường học miền Nam để dạy STEM và Robotics cho hơn 500 trẻ em. Không ngân sách lớn, không thương hiệu đỡ đầu. Chỉ có kỹ năng tổ chức được xây từ thực địa, từ những lần va chạm thực tế mà môi trường học đường thông thường hiếm khi tạo ra. Đây chính là điểm mấu chốt: CIS không chỉ dạy học sinh biết gì - mà dạy học sinh làm được gì khi không có ai cầm tay chỉ việc.

Khâu vận hành bài bản giúp sự kiện đáp ứng trọn vẹn những tiêu chuẩn khắt khe từ các đối tác chiến lược hàng đầu như OpenAI hay AWS
Mô hình giáo dục nào tạo ra điều đó?
LotusHacks 2026 được thiết kế theo chuẩn vận hành của HackHarvard: 36 giờ liên tục, hơn 200 đội thi, sản phẩm AI phải chạy được trong điều kiện thực tế - không phải thuyết trình ý tưởng. Một học sinh có thể học cách xây sản phẩm công nghệ ở nhiều nơi. Nhưng học cách chịu áp lực vận hành, giữ cam kết với đối tác toàn cầu, và điều phối một đội ngũ xuyên múi giờ - đó là thứ chỉ đến từ việc thật sự làm.
Mẹ của Bách đồng hành không ở vai trò cổ vũ từ xa - bà trực tiếp hỗ trợ kết nối nhà cung ứng và quản trị hậu cần. "Mẹ là người giúp con bao quát các bài toán về rủi ro và điều phối để dự án luôn đi đúng quỹ đạo", Bách chia sẻ. Gia đình, trong trường hợp này, trở thành một phần của hệ sinh thái giáo dục - không tách rời khỏi nhà trường mà cộng hưởng với nó.

Bề dày "chinh chiến" qua nhiều cuộc thi học thuật quốc tế đã giúp Bách tự tin chuyển mình từ thí sinh tham dự trở thành người tổ chức
Bài học không chỉ dành cho một học sinh

Đội ngũ học sinh bộc lộ sự chuyên nghiệp khi trực tiếp điều phối khối lượng công việc hậu cần khổng lồ xuyên suốt 36 giờ thi đấu
"Hầu hết rào cản đều xuất phát từ tâm lý sợ hãi của chính chúng ta. Tuổi học sinh là thời điểm vàng để dấn thân - vì đây là lứa tuổi được phép thử nghiệm, được phép sai, để từ đó bứt phá và học hỏi những điều lớn lao", Bách nói. Câu đó nghe như lời của một học sinh đang phấn khích sau thành công. Nhưng nếu đặt vào bối cảnh rộng hơn, nó thực ra là câu hỏi ngược lại dành cho người lớn: Hệ thống giáo dục có đang tạo ra đủ không gian để học sinh dám thử nghiệm, dám sai, và dám tự sửa hay không? LotusHacks 2027 đang được phác thảo với tầm nhìn mở rộng ra Đông Nam Á. Hoàng Bách vẫn đang học lớp 11.

35 minutes ago
1




