Quảng Cáo
0943778078
Đêm tân hôn, khách về hết, hai đứa ngồi đếm phong bì. Đếm xong, tôi tiện tay cầm chiếc dây chuyền vàng mẹ vợ trao lên xem. Vừa cầm lên tôi đã khựng lại..
Tôi kết hôn cách đây một tháng. Về mặt logic, giờ tôi là một người đàn ông đã có vợ. Nhưng tôi lại đã độc thân. Tôi nói ly hôn với vợ ngay đêm tân hôn và giờ đã ly hôn xong.
Nhiều người mắng tôi nóng vội, bạc bẽo. Chỉ tôi biết, có những đêm dài hơn cả đời người. Và đêm tân hôn của tôi là một đêm như thế.
Cưới vợ liền tay
Tôi và cô ấy quen nhau qua một cuộc mai mối. Tôi 32 tuổi, cô ấy 30. Chúng tôi hẹn hò được đúng 3 tháng thì cưới. Hai gia đình giục, tuổi cũng không còn trẻ, và chúng tôi cũng không phải kiểu người đòi hỏi một tình yêu “rời non lấp biển”. Tôi nghĩ hôn nhân cần nghĩa nhiều hơn tình yêu, miễn là tử tế, biết vun vén là đủ.
Tôi và cô ấy quen nhau qua một cuộc mai mối. Tôi 32 tuổi, cô ấy 30.
Bởi vì cuộc sống của tôi trước giờ chưa bao giờ dễ dàng. Mẹ mất sớm vì bệnh, bố gà trống nuôi con. Tôi lớn lên nhìn bố chạy xe ôm, bốc vác, ai thuê gì làm nấy. Nhà chỉ có hai bố con, bữa cơm nhiều khi chỉ có rau luộc chấm nước mắm nên tôi hiểu kiếm tiền khó thế nào. Do đó, tôi sống rất thực tế, làm gì cũng cân đo, chỉ tiêu vào thứ đáng giá.
Hai năm trước bố bán một mảnh đất ông bà để lại, đưa tôi tiền mua căn chung cư trả góp trên thành phố. Ông bảo: “Bố không cho con được nhiều, chỉ mong con lấy vợ có chỗ chui ra chui vào”. Tôi thương bố, lao vào làm.
Công việc của tôi là kỹ sư công trình, nắng mưa ngoài dự án, tối về lại chạy vào viện vì bố tôi đau ốm liên miên. Tôi không có thời gian để yêu đương mơ mộng. Gặp cô ấy, thấy hợp mắt, nói chuyện cũng được, bố mẹ hai bên ưng, thế là cưới.
Trước cưới, mẹ vợ có nói riêng với nhà tôi: “Bác yên tâm, con gái đi lấy chồng tôi cho 5 cây vàng làm vốn”. Thời điểm đó vàng gần 160 triệu/cây. 5 cây là 7-800 triệu. Tôi không đòi hỏi, nhưng nghe thế cũng thấy ấm lòng. Ít ra sau này vợ chồng có chút lưng vốn, yên ổn hơn khi sinh con.
Ngày cưới, mẹ vợ bước lên sân khấu, đeo lên cổ con gái vòng cổ vàng óng ánh to tướng. Bà cầm micro nói dõng dạc: “Hôm nay tôi tặng hai con 5 cây vàng làm của hồi môn, mong hai con trăm năm hạnh phúc”. Cả rạp cưới vỗ tay rầm rầm.
Mấy dì mấy bác bên nhà tôi còn ghé tai bố tôi khen: “Ông thông gia mát mặt nhé, nhà gái chơi đẹp quá”. Bố tôi ngồi đó, cười mà mắt đỏ hoe. Tôi nhìn, tự nhủ mình phải sống cho tử tế với người ta.
Ngày cưới, mẹ vợ bước lên sân khấu, đeo lên cổ con gái vòng cổ vàng óng ánh to tướng.
Đêm tân hôn hết cú sốc này đến sét đánh khác
Đêm tân hôn, khách về hết, hai đứa ngồi đếm phong bì. Đếm xong, tôi tiện tay cầm chiếc dây chuyền vàng mẹ vợ trao lên xem. Vừa cầm lên tôi đã khựng lại. Nó nhẹ bẫng. Tôi là dân công trình, quen cầm nắm vật liệu, sắt thép, ước lượng khá chuẩn. Chiếc dây chuyền này không thể nào nặng 3 cây. Tôi cầm tiếp đôi vòng. Cũng nhẹ. Cả hai cộng lại, may ra được nửa cây.
Đầu tôi trống rỗng mất mấy giây. Phản ứng đầu tiên là: “Bị tráo? Bị trộm?”. Tôi quay sang hỏi vợ, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Vàng mẹ cho, em cất kỹ chưa? Anh thấy nhẹ lắm, hay có nhầm lẫn gì không?”.
Cô ấy đang lướt điện thoại, không ngẩng lên: “Làm gì có nhầm. Dạo này vàng lên cao quá, mẹ không mua nổi 5 cây. Mẹ đưa tạm nửa cây thôi, sau này vàng xuống mẹ mua bù”.
Tôi chết lặng. Cảm giác như bị ai đó tạt thẳng gáo nước lạnh vào mặt. Không phải vì thiếu 4,5 cây vàng. Mà vì cái cách bố mẹ vợ đứng giữa hàng trăm con người, nói một đằng, làm một nẻo. Vì bố tôi đã ngồi dưới, đã tin, đã tự hào.
Tôi chưa kịp nói gì thì vợ đã sẵng giọng: “Anh cưới vợ hay cưới tiền? Bố mẹ tôi không bán con. Có bao nhiêu cho bấy nhiêu. Nửa cây cũng gần trăm triệu rồi, anh còn muốn gì nữa!”.
Tôi muốn gào lên: “Ủa, tôi có đòi đâu? Là nhà cô tự khoe, tự nhận vỗ tay, tự mua danh giữa đám cưới. Giờ lại quay sang nói tôi đào mỏ?”. Nhưng nhìn mặt cô ấy, nhìn cái cách cô ấy vênh lên như thể tôi mới là người sai, tôi nuốt xuống. Nói ra lúc đó, tôi sợ mình thành kẻ cạn tình, hỗn với nhà vợ.
Tôi chỉ bảo khẽ: “Anh không đòi. Nhưng có sao nói vậy thôi. Sao phải nói quá lên làm gì”.
Đêm tân hôn của tôi, thay vì chăn ấm nệm êm, lại là tiếng quát tháo, tiếng đồ đạc va vào nhau
Đêm tân hôn, chiến tranh bùng nổ. Cô ấy bù lu bù loa, khóc lóc, bảo tôi coi thường nhà vợ, bảo tôi cưới vì vàng. Tôi càng giải thích, cô ấy càng làm ầm. Tôi im lặng cho xong chuyện thì cô ấy lại gào lên bắt tôi phải cãi nhau với cô ấy cho ra lẽ. Đêm tân hôn của tôi, thay vì chăn ấm nệm êm, lại là tiếng la hét, khóc lóc.
Đó là lần đầu tiên tôi hiểu, nói lý lẽ với một người không muốn nghe thì vô ích. Tôi nói một, cô ấy suy diễn mười. Tôi càng nhịn, cô ấy càng lấn tới.
Đêm tân hôn, cãi chán, vợ tôi quay lưng vào tường, trùm chăn kín đầu. Tôi nằm bên cạnh, trần nhà trắng toát, tự hỏi mình vừa cưới vợ hay vừa rước một trận cuồng phong về nhà.
Nằm mãi, tôi thấy cô ấy tung chăn dậy, đi thẳng vào nhà tắm. Tôi nghĩ, ừ thôi, phụ nữ giận thì vào đó khóc lóc, rửa mặt, lát ra làm hòa. Tôi còn tự nhủ: “Lát cô ấy ra, mình sẽ xin lỗi trước, dù mình chẳng sai. Đêm tân hôn mà”.
Nhưng 1 tiếng trôi qua, không thấy ra. 2 tiếng trôi qua, vẫn im lìm. Tôi sốt ruột, ra gõ cửa. Bên trong không có tiếng nước. Chỉ có tiếng cô ấy nói chuyện điện thoại rì rầm. Tôi gõ cửa: “Em ơi muộn rồi, ra ngủ đi em. Có gì mai nói”.
Cô ấy gắt lên: “Anh ngủ trước đi. Em đang hồi hộp không ngủ được, nói chuyện với bạn cho khuây khỏa”.
Tôi hỏi: “Chuyện gì mà không để mai nói được? Hôm nay là đêm tân hôn của mình mà”.
Cô ấy đáp, tỉnh bơ: “Nói bây giờ với nói mai thì khác gì nhau? Em rảnh giờ này thì em nói giờ này”.
Tôi cố nén: “Nhưng anh muốn hai vợ chồng mình ngủ sớm…”.
Chưa nói hết câu, cô ấy đã mở cửa, ôm điện thoại đi thẳng ra ban công, đóng sầm cửa kính lại. Tôi đứng chôn chân giữa phòng tân hôn, nghe tiếng vợ mình cười khúc khích với ai đó ngoài kia, giữa đêm khuya.
Tôi mệt. Mệt rã rời. Vừa lo đám cưới, vừa thức mấy đêm. Tôi ngả xuống giường, ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Nửa đêm tỉnh dậy, hơn 3 giờ sáng. Quay sang, giường trống. Tôi ra ban công, thấy cô ấy vẫn ngồi đó. Một tay cầm điện thoại áp tai, tay kia cầm cục sạc dự phòng, dây cắm lòng thòng. Cô ấy đã nói chuyện suốt mấy tiếng.
Đêm tân hôn, vợ tôi không nằm cạnh chồng, mà ôm điện thoại buôn với ai đó đến cạn cả pin. Tôi đứng như trời trồng. Càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng. Có chuyện gì mà phải thì thầm suốt đêm, phải tránh mặt chồng như thế?
Rồi tôi nghe loáng thoáng, tiếng cô ấy nhỏ nhưng đêm khuya tĩnh mịch, lọt qua khe cửa: “Tao tưởng cưới đại cho xong, ai dè giờ nhìn mặt đã chán. Nghĩ đến chuyện lên giường với ổng thấy ớn…”.
Đêm tân hôn, tôi mất cả hai thứ
Câu nói đó như nhát dao đâm vào tim tôi. Tôi không nhớ mình đã đẩy cửa ban công ra thế nào. Tôi chỉ nhớ mình đã gào lên, lần đầu tiên trong đời mất kiểm soát: “Nếu cô thấy lên giường với tôi là sự xúc phạm, thì mai chúng ta ra tòa ly hôn!”.
Vợ tôi hốt hoảng cúp máy, mặt cắt không còn giọt máu. Lao vào xin lỗi, khóc lóc, bảo là mệt quá nên nói gở, bảo cho cô ấy một cơ hội.
Nhưng tại sao tôi phải cho? Cho để làm gì? Để đêm mai, đêm kia, tôi lại nằm nhìn ra ban công, tự hỏi vợ mình đang cười với ai? Tôi lớn lên trong cảnh thiếu mẹ, nên tôi thèm một gia đình đúng nghĩa. Tôi cưới không phải để có người ngủ cùng nhà, mà để có người cùng chia sẻ vui buồn, biết tôn trọng, chăm sóc nhau.
Đêm tân hôn, tôi mất cả hai thứ đó. Mất niềm tin vì màn kịch 5 cây vàng. Mất tự trọng vì câu nói “nhìn mặt đã chán”.
Nhiều người nói tôi bỏ qua vì sống với nhau một thời gian sẽ yêu nhau, hiểu nhau hơn. Nhưng hôn nhân không tính bằng ngày, bằng tháng. Có những thứ, chỉ cần một đêm là đủ để thấy cả đời. Tôi có thể nghèo, có thể không cho vợ cuộc sống giàu sang. Nhưng tôi không chấp nhận sống với một người xem thường mình và với một gia đình coi lời hứa như trò đùa.
Vài ngày sau cưới đã nộp đơn ly hôn, bố tôi buồn lắm, nhưng ông không trách. Ông chỉ bảo: “Đời bố khổ rồi, bố không muốn đời con cũng khổ vì một người không ra gì”. Tôi cũng trả lại nửa cây vàng cho mẹ vợ cũ, kèm lời nhắn: “Con cảm ơn bác. Nhưng nhà con không dám nhận thứ mà bác phải ‘gồng’ lên để cho”.
Đêm tân hôn đó dạy tôi: Đừng cưới vì đến tuổi. Đừng cưới vì bố mẹ giục. Và tuyệt đối, đừng cưới một người mà ngay từ đầu, họ đã không chọn mình bằng sự trân trọng.










