More forecasts: 30 day weather forecast Orlando

Bố chồng không chịu nhận lại cô con gái rơi nghèo khổ

2 hours ago 2
Quảng Cáo

0943778078

Thứ bảy, 7/3/2026, 12:00 (GMT+7)

Bố chồng bảo không khẳng định được đó có phải là con ông hay không và trách tôi tại sao không bàn với ông trước khi tìm kiếm.

Tôi lấy chồng và không ngờ mình lại rơi vào một gia đình rất phức tạp trong các mối quan hệ. Bố mẹ chồng ly hôn khi chồng tôi mới 4 tuổi. Bố chồng bỏ mẹ chồng khi làm một người phụ nữ mang thai và lấy người đó. Sau khi ly hôn, chồng tôi ở cùng mẹ và không được hỗ trợ gì từ bố. Sau hai năm ly hôn, mẹ chồng lấy một người đàn ông từng có vợ.

Nói về bố chồng, cuộc sống của ông không hạnh phúc với người vợ sau. Ông luôn bị bà ấy kiểm soát, ghen tuông và luôn trong tình trạng bất hòa suốt mấy chục năm. Nguyên nhân tôi được nghe kể là do ông ngoại tình và thêm một số vấn đề khác nữa. Tôi được kể rằng khi ông lấy vợ hai khoảng hai năm, ông ngoại tình với một cô cùng đơn vị, cô ấy mang thai và sinh ra một người con gái. Sau khi sinh xong, ông đưa cô ấy về quê cô ấy và từ đó đến nay hơn 40 năm không liên lạc. Sau này ông ly hôn người vợ thứ hai và lấy người khác. Tôi nhìn hoàn cảnh của chồng, thấy thương vì từ nhỏ đến lớn anh không được sự quan tâm, nuôi nấng của cha. Các em của anh phía bên cha không được tốt và cũng không có tình cảm gì.

Bố chồng không chịu nhận lại cô con gái rơi nghèo khổ

Về phía mẹ chồng, bà chủ yếu chăm lo cho những đứa con của đời chồng sau. Bởi vậy tôi lại thấy thương cho đứa em gái của anh chưa một lần gặp mặt, thấy em ấy quá thiệt thòi và muốn tìm em ấy. Trước đây tôi đã một lần nói chuyện với bố chồng về trăn trở của mình, khuyên bố nên tìm và nhận lại em kẻo tội nghiệp nhưng bố chồng tôi không thừa nhận việc đó, ông bảo rằng nếu đúng thì họ tự đi tìm. Tôi không đành lòng nên đã tự tìm nhiều lần và cuối cùng đã tìm ra em ấy.

Thật không ngờ hoàn cảnh em ấy quá đáng thương, sinh ra không biết mặt bố, được 6 tuổi thì mẹ đi lấy chồng gửi em cho bà ngoại nuôi. Hoàn cảnh khó khăn nên em không học hành đến nơi đến chốn. Lớn lên, em vào miền Nam làm công nhân, không may lại bị tai nạn suýt không qua khỏi và bị tật ở chân suốt đời. Em trở về quê làm đủ thứ nghề để sống, kể cả nhặt ve chai. Sau đó em không lấy chồng mà kiếm một đứa con và làm mẹ đơn thân. Cuộc sống của em rất vất vả khi vừa tật nguyền vừa nuôi con một mình mà con nay ốm mai đau.

Tôi kể chuyện này với bố chồng, ông bảo không khẳng định được đó có phải là con ông hay không và trách tôi tại sao không bàn với ông trước khi tìm kiếm. Tôi đã xin lỗi ông và mong ông mở lòng đón nhận em vì thực sự em đã quá thiệt thòi, nếu cần chứng minh bằng khoa học, em sẽ gửi mẫu tóc cho ông xét nghiệm ADN. Ông im lặng không trả lời tôi và đến nay đã mấy tháng, ông cũng không nói gì thêm. Tôi vẫn tin đó là con ông nhưng lực bất tòng tâm. Tôi chỉ có thể hỗ trợ cho con em cái laptop cũ để cháu học hành, Tết đến gửi cháu ít tiền mừng tuổi để động viên chứ không thể làm gì được vì tôi cũng còn khó khăn và đang nuôi hai con ăn học. Thấy em ấy rất khao khát được nhận lại gia đình mà tôi thấy thương và đau lòng quá. Tôi phải làm gì đây?

Huyền Trang

Read Entire Article