Quảng Cáo
0943778078
Để nuôi dạy 37 người con, vợ chồng Paul và Jeane Briggs phân chia việc nhà rõ ràng, duy trì kỷ luật và dạy các con tự lập từ nhỏ.
Trong căn nhà rộng hơn 465 m2 tại Falling Waters (bang West Virginia), 14 người con của ông Paul và bà Jeane hiện sống cùng cha mẹ. Tại đây, mỗi người phải đảm nhận một công việc hàng ngày hoặc hàng tuần, từ sắp xếp bàn ăn, chuẩn bị nguyên liệu nấu nướng đến dọn dẹp và bảo trì nhà cửa.
"Khi sống dưới một mái nhà, nếu không phân công việc, bọn trẻ sẽ tự tìm thứ gì đó để làm", ông Paul, 71 tuổi, cho biết.
Ông Paul và bà Jeane (69 tuổi) kết hôn năm 1976. Trong gần 50 năm chung sống, họ nuôi dạy 37 người con, độ tuổi từ 10 đến 47, bao gồm 5 con ruột và 32 con nuôi.
Ông bà chưa từng đặt mục tiêu về số lượng thành viên. Mỗi quyết định nhận con nuôi đều xuất phát từ việc họ biết có một đứa trẻ đang cần mái ấm. Hành trình này bắt đầu năm 1985 khi ông bà đón Abraham, cậu bé hai tuổi khiếm thị bị bỏ rơi tại Mexico. Những năm sau, họ tiếp tục nhận trẻ từ các trại mồ côi ở Nga, Ukraine, Bulgaria và Ghana. Nhiều em đã lớn, mang khuyết tật hoặc mắc bệnh cần chăm sóc y tế lâu dài nên khó tìm cha mẹ nuôi.
"Chúng tôi không chủ động đi tìm thật nhiều con. Mọi việc diễn ra nối tiếp nhau và đưa thêm những đứa trẻ đến với gia đình", ông Paul nói.
Gia đình ông Paul và Jeane Briggs ở Falling Waters, bang West Virginia, Mỹ. Ảnh: NY Post
Để vận hành cuộc sống đông người, gia đình chia nhỏ mọi việc. Khi đi siêu thị, hai người con lớn sẽ luân phiên theo bà Jeane để đẩy xe và mang đồ. Bà Jeane phụ trách nấu ăn, còn các con chuẩn bị nguyên liệu, bày bàn và dọn dẹp.
Gia đình ưu tiên các món đơn giản, dễ nấu số lượng lớn như mì spaghetti, bánh mì kẹp phô mai hay súp. Bà Jeane phải lập một bảng quy đổi nguyên liệu riêng để tính nhanh lượng thức ăn cho hàng chục người.
Năm 2014, gia đình từng công bố mức chi khoảng 52.000 USD mỗi năm cho thực phẩm (thời điểm phần lớn các con còn sống chung). Hiện tại, nguồn tài chính đến từ thu nhập và phúc lợi của ông Paul trong lĩnh vực công nghệ thông tin. Họ nhận thêm trợ cấp chính phủ dành cho ba người con khuyết tật. Bà Jeane ở nhà toàn thời gian chăm sóc gia đình.
Qua nhiều năm, ông bà nới lỏng một số quy định về giờ đi ngủ và thời gian sử dụng điện thoại. Tuy nhiên, nguyên tắc về trách nhiệm gia đình và việc tham gia sinh hoạt tôn giáo đúng giờ vẫn được duy trì nghiêm ngặt.
Nhiều người con trong nhà nay đã trưởng thành và có cuộc sống riêng. 17 người bắt đầu sự nghiệp tại hệ thống siêu thị Walmart hoặc Sam's Club. Trong đó, 5 người nhận tổng cộng hơn 50.000 USD từ chương trình hỗ trợ giáo dục của công ty để học lên cao.
Joseph (36 tuổi), được nhận nuôi từ một trại mồ côi ở Ukraine năm 2005, hiện quản lý một chi nhánh Sam's Club tại bang Maryland. Anh coi việc được nhận nuôi năm 15 tuổi là bước ngoặt cuộc đời. "Từ trại trẻ mồ côi đến một gia đình yêu thương, có quần áo sạch, giường ngủ tử tế và thức ăn trên bàn, mọi thứ đều tuyệt vời", Joseph nói.
Mary Kate Johnson (43 tuổi), con gái của ông bà, cũng lựa chọn xây dựng gia đình đông con với 14 người con (bao gồm 4 con nuôi từ Ghana). Cô sống cách nhà cha mẹ 9 căn nên các thành viên thường xuyên hỗ trợ lẫn nhau. Mary Kate thừa nhận thuở nhỏ, việc liên tục đón thêm anh chị em khiến cô mất thời gian thích nghi. Dù vậy, cô đánh giá cao khả năng xử lý công việc của cha mẹ trong mọi tình huống và muốn lặp lại trải nghiệm đó khi trưởng thành.
Dù đã nuôi dạy 37 người con, ông Paul và bà Jeane cho biết vẫn muốn tiếp tục nhận nuôi nếu có đứa trẻ cần hỗ trợ. "Nếu ai đó gõ cửa và mang theo một đứa trẻ, tôi vẫn sẽ đồng ý", bà Jeane nói.
Ngọc Ngân (Theo People, New York Post)








