Quảng Cáo
0943778078
Trên mục góc nhìn của báo Anh Telegraph, cựu danh thủ Jamie Carragher cho rằng chỉ cần hai chiến thắng nữa, thầy trò Mikel Arteta sẽ đứng chung hàng ngũ với thế hệ "Bất bại" của Arsene Wenger dưới danh xưng "Những vị thần bất tử".
Arsenal đang đứng trước ngưỡng cửa lịch sử. Những thắng lợi trước West Ham cuối tuần này và PSG vào cuối tháng sẽ chính thức đưa đoàn quân của Arteta sánh ngang với tập thể "Bất bại" (Invincibles) năm xưa, trở thành "Những vị thần bất tử" (Immortals) trong lòng người hâm mộ.
Thầy trò Mikel Arteta mừng sau khi giành vé vào chung kết Champions League. Ảnh: Reuters
Trận derby tại sân London ngày 10/5 sẽ là cuộc đấu quan trọng nhất mùa giải Ngoại hạng Anh này, bởi nó ảnh hưởng trực tiếp đến cả hai đầu của bảng xếp hạng. Đây có thể trở thành một trong những cuối tuần giàu cảm xúc và đáng nhớ nhất lịch sử của Arsenal, West Ham, Man City và Tottenham. Ngoại trừ những kịch bản hạ màn nghẹt thở ở vòng đấu cuối trong cuộc chiến trụ hạng hay giành vé dự cup châu Âu, hiếm khi một trận đấu nào lại mang ý nghĩa sống còn đối với cả 4 đội cùng lúc đến vậy.
Nếu Arsenal thắng West Ham ở vòng 36, chức vô địch sẽ nằm chắc trong tay họ sau hai tuần nữa. Ngược lại, một thất bại coi như sẽ dâng cúp cho thầy trò Pep Guardiola.
Đúng là nếu hạ được West Ham, ai cũng sẽ nói vẫn còn đó những chướng ngại mang tên Burnley và Crystal Palace. Nhưng thực tế, một Burnley đã xuống hạng khó lòng cản bước tập thể Arteta. Và nếu Arsenal hành quân đến Selhurst Park với tâm thế chạm một tay vào chức vô địch, tôi không tin bất kỳ ai có thể ngăn cản họ.
Tuy nhiên, vẫn còn đó một nỗi lo canh cánh cho "Pháo Thủ". Đó là nỗi sợ về bàn gỡ hòa của Jeremy Doku trước Everton vòng đấu trước. Tầm quan trọng của nó có lẽ lớn hơn nhiều so với cái nhìn ban đầu. Chúng ta không thể đánh giá thấp khoảnh khắc đó, khi pha lập công của Doku giúp gia tăng đáng kể cơ hội để Man City kéo cuộc đua vô địch đến tận những giây cuối cùng mùa giải.
Về lý thuyết, việc Man City đánh rơi hai điểm tại Hill Dickinson là một kết quả ngọt ngào cho Arsenal, giúp họ nắm quyền tự quyết trong tay. Nhưng lịch sử chứng minh mọi thứ chưa bao giờ đơn giản như thế.
Doku (số 11) ghi bàn giúp Man City hòa Everton 3-3 ở vòng 34 Ngoại hạng Anh. Ảnh: Reuters
Hãy nhớ lại trung tuần tháng 4/2014, Man City từng gỡ hòa ở những phút cuối trong một trận cầu giờ dần chìm vào quên lãng. Đó là bước ngoặt bị che mờ bởi những sự kiện kịch tính sau đó, nhưng nó lại có sức ảnh hưởng cực lớn đến ngôi vương. Khi bị Sunderland dẫn 2-1 ngay trên sân nhà, Samir Nasri đã ghi bàn ở phút 88, biến một trận thua thảm họa thành... một trận hòa thất vọng.
Ngay sau trận đó, ai cũng nghĩ thầy trò Manuel Pellegrini đã hụt hơi. Nhưng khi tình hình lắng dịu, mọi chuyện lại khả quan hơn vẻ ngoài. Về mặt tâm lý, một điểm ấy cực kỳ quan trọng vì nó giúp Man City nuôi hy vọng nhờ hiệu số bàn thắng bại vượt trội so với đội dẫn đầu Liverpool. Thực tế đã chứng minh, khi Liverpool của Brendan Rodgers ngã ngựa trước Chelsea tại Anfield, và sau đó tự tan vỡ trước Crystal Palace trong nỗ lực điên cuồng nhằm san lấp hiệu số với Man City. Quá mải mê tấn công dù đã dẫn 3-0, Liverpool bị gỡ hòa 3-3 tại Selhurst Park, tự tay ném đi cơ hội của mình.
Bàn thắng của Nasri 12 năm trước ít được nhắc lại, nhưng hiệu ứng domino của nó đã thay đổi dòng chảy lịch sử Ngoại hạng Anh. Không có một điểm đó, Liverpool đã có thể vô địch năm 2014 ngay cả khi thua một trong ba trận cuối. Giờ đây, nhờ bàn thắng của Doku, Man City thậm chí còn ở vị thế tốt hơn so với chính họ ở thời điểm ba trận cuối của mùa giải năm ấy.
Mùa giải Ngoại hạng Anh 2013-2014, Man City vô địch với 86 điểm, hơn hai điểm so với đội đứng nhì Liverpool. Ảnh: AFP
Nếu Man City thua Everton, hy vọng của họ gần như đã tan biến. Bấy giờ, Arsenal sẽ có thể hài lòng với một điểm trước West Ham, vì biết rằng hai trận thắng trước Burnley và Palace là đủ. Nhưng giờ, Arsenal buộc phải thắng cả ba trận còn lại để tự định đoạt ngôi vương. Một trận hòa duy nhất sẽ đưa hiệu số bàn thắng bại trở lại bàn cân. Sự khác biệt về áp lực giữa việc phải thắng bằng mọi giá và việc chỉ cần cầm hòa có thể sẽ là yếu tố then chốt.
Mọi hy vọng của Man City giờ đặt cả vào việc liệu West Ham có thể gieo sầu cho Arsenal hay không. Thực tế, đội bóng cùng thành phố từng phá hỏng giấc mơ của Arteta. Tháng 4/2023, Arsenal từng làm khách trên sân nhà West Ham với khoảng cách ba điểm với Man City, họ dẫn trước hai bàn nhưng rồi để Jarrod Bowen gỡ hòa trong hiệp hai. Đó chính là khởi đầu cho sự sụp đổ: Arsenal chỉ giành thêm 10 điểm trong 7 trận còn lại sau chuyến hành quân đó.
Ngay từ khi lịch thi đấu giai đoạn nước rút được công bố, chuyến đi đến Đông London đã được xem là thử thách cực đại, nhất là khi nó diễn ra ngay sau trận bán kết Champions League và đối đầu với một West Ham của Nuno Espirito Santo đang vùng vẫy trụ hạng.
West Ham hiện không chơi như một đội trong nhóm cầm đèn đỏ. Trước khi thua Brentford cuối tuần trước, họ là một trong những đội có phong độ cao nhất giải. Nếu kịch bản tồi tệ nhất xảy ra, họ sẽ là một trong những đại diện hay nhất lịch sử Ngoại hạng Anh phải xuống hạng, cái giá phải trả cho khởi đầu quá tệ hại. Dưới thời Nuno, họ mạnh mẽ và tổ chức tốt hơn nhiều.
Bầu không khí tại sân London sẽ hết sức cực đoan khi chủ nhà buộc phải thắng để tự cứu mình. Với một Tottenham đang hồi sinh dưới thời Roberto De Zerbi, West Ham có thể bị bỏ lại phía sau nếu không có ba điểm. Thật khó để thấy họ sống sót nếu trắng tay cuối tuần này.
West Ham hiện xếp 18 với 36 điểm, kém một điểm so với đội xếp ngay trên Tottenham. Ảnh: Reuters
Vài tuần trước, West Ham có thể đã thấy một Arsenal run rẩy và tận dụng cơ hội đó. Nhưng hiện tại, Arsenal có lẽ là đối thủ đáng sợ nhất. Các học trò của Arteta đang hừng hực khí thế sau khi vượt qua Atletico Madrid. Việc vào chung kết Champions League chẳng khác nào một loại "nhiên liệu tên lửa" thúc đẩy tinh thần đội bóng.
Đội đầu bảng còn có Declan Rice trở lại mái nhà xưa với phong độ đỉnh nhất. Anh chắc chắn sẽ có những cảm xúc ngổn ngang nếu thắng lợi của Arsenal gián tiếp đẩy những đồng đội cũ xuống chơi tại giải hạng Nhất. Rice chính là nhân vật tâm điểm. Anh là động cơ thúc đẩy tham vọng chinh phục cú đúp danh hiệu Ngoại hạng Anh và Champions League của Arsenal, duy trì tiêu chuẩn và sự ổn định xuyên suốt những thăng trầm. Sau một thoáng chững lại quanh thời điểm chung kết Cup Liên đoàn Anh, Rice đã bùng nổ đúng lúc.
Ở tuổi 27, anh đang ở đỉnh cao sự nghiệp và xứng đáng nhận được nhiều hơn một chiếc cup Conference League đơn lẻ. Chúng ta đều đã chờ đợi thời khắc "Roy Keane hay Steven Gerrard" của Rice, một tiền vệ truyền cảm hứng, người tạo ra sự khác biệt ở những đấu trường lớn nhất. Rice đã chơi tuyệt hay trước Atletico, chứng minh giá trị của bản hợp đồng hơn 130 triệu USD.
Sự xuất hiện của anh là chất xúc tác đưa Arsenal tiệm cận những danh hiệu cao quý nhất. Rice sẽ là biểu tượng của tập thể này, của cả kỷ nguyên Emirates nếu họ cán đích thành công. Sẽ càng xúc động hơn nếu anh khẳng định vị thế huyền thoại đương đại của mình và các đồng đội ngay trên chính nỗi đau của đội bóng cũ, tô điểm thêm cho một trận cầu hội tụ mọi yếu tố của một cuộc đối đầu kinh điển trong lịch sử Ngoại hạng Anh.
Hoàng Thông dịch








