Gần một thập kỷ qua, cách ông Park Hang-seo luôn xuất hiện bên bầu Đức - lặng lẽ, đều đặn và đầy trân trọng - là lời nhắc giản dị sống có nghĩa có tình, đó mới là thước đo giá trị của một con người.
Một lần giúp - một đời ghi nhớ
Trong buổi họp báo và lễ bốc thăm Festival bóng đá quốc tế U14 Gia Lai 2026, sự xuất hiện của ông Park Hang-seo không khiến người ta bất ngờ, nhưng vẫn khiến nhiều người xúc động.

Ông Park Hang-seo luôn xuất hiện bên bầu Đức - lặng lẽ, đều đặn và đầy trân trọng
Ông không chỉ đến với vị trí của người từng là HLV đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam mà còn trên cương vị mới, Phó chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Hàn Quốc. Ông Park đã sánh vai cùng bầu Đức trong nghi thức bốc thăm, và vẫn nói về bóng đá trẻ với tất cả tâm huyết.
Gần 10 năm nhìn lại, từ ngày ông Park đặt chân đến Việt Nam năm 2017, có một điều gần như không thay đổi: cứ mỗi dấu mốc quan trọng, mỗi sự kiện đặc biệt của HAGL hay của riêng bầu Đức, ông lại xuất hiện. Không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn giản là có mặt. Người ta có thể gọi đó là sự trân trọng. Nhưng sâu hơn, đó là một cách trả nghĩa.
Bởi nếu không có chuyến đi sang Hàn Quốc năm ấy của bầu Đức - người đã trực tiếp mời, trực tiếp đặt niềm tin, thậm chí sẵn sàng chi trả mọi chi phí ban đầu - có lẽ sẽ không có một Park Hang-seo của bóng đá Việt Nam. Và cũng không có một chương rực rỡ bậc nhất trong lịch sử bóng đá nước nhà.
Trên tất cả đó là sự thành công của bóng đá Việt Nam với ông Park Hang-seo đã khiến cho mối quan hệ giữa hai quốc gia Hàn Quốc - Việt Nam thêm bền chặt. Riêng sự nghiệp của Park đã được hồi sinh một cách không thể ngoạn mục hơn.
Không cần những lời có cánh
Sau kỳ tích U23 châu Á 2018, khi cả đất nước vỡ òa, ông không chọn nghỉ ngơi hay tận hưởng ánh hào quang. Ông bay lên Pleiku, chỉ để thăm bầu Đức. Sau AFF Cup 2018, sau SEA Games, sau những cột mốc lịch sử, hành trình ấy lặp lại - lặng lẽ nhưng bền bỉ.

Ông Park Hang-seo tại buổi họp báo và lễ bốc thăm Festival bóng đá quốc tế U14 Gia Lai 2026
Một lần giúp, ông nhớ. Và nhớ rất lâu. Không nói nhiều, vẫn hiểu lòng nhau. Có những chi tiết nhỏ, nhưng lại nói lên tất cả. Như cách ông Park luôn bắt tay bầu Đức bằng hai tay, hơi cúi người về phía trước, một cử chỉ đầy tôn trọng. Như việc người đầu tiên ông trao danh thiếp trên cương vị Phó chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Hàn Quốc, không phải ai khác, chính là bầu Đức. Không cần những lời có cánh. Chỉ cần những hành động đủ sâu.
Ở chiều ngược lại, bầu Đức cũng vậy. Ông không nói nhiều về những gì mình đã làm cho ông Park hay cho bóng đá Việt Nam. Ông chỉ cười - nụ cười đặc trưng, chân chất - và tiếp tục đứng phía sau hậu trường.
Hai con người, hai tính cách, nhưng giống nhau ở một điểm: không phô bày tình cảm, nhưng luôn sống vì nhau. Chính điều đó tạo nên một mối quan hệ đặc biệt - không phải đối tác, cũng không chỉ là bạn bè, mà là một thứ tình nghĩa khó gọi tên, càng không thể cân đong đo đếm.
Giữa một thế giới ngày càng thực dụng, nơi giá trị nhiều khi được đo bằng danh tiếng hay tiền bạc, câu chuyện của ông Park Hang-seo và bầu Đức lại đi theo một hướng khác: lấy nghĩa tình làm gốc. Họ không nói về lòng biết ơn. Họ sống bằng lòng biết ơn. Họ không nhắc về sự tử tế. Họ chọn cách tử tế với nhau.
Có lẽ, điều khiến người ta nể phục nhất không nằm ở những danh hiệu hay thành công mà họ cùng góp phần tạo nên, mà là cách họ đối xử với nhau sau tất cả. Đời người hơn thua nhau không phải ở việc có bao nhiêu, mà ở việc còn giữ được bao nhiêu nghĩa tình.

3 hours ago
1






