Chăm sóc mẹ nhiều nhất nhưng thường xuyên bị trách mắng

1 day ago 11
Quảng Cáo

0943778078

Có những món ăn do vợ chồng tôi mua về, mẹ nhất quyết không ăn, còn nếu nói là của các anh khác mua thì mẹ lại ăn.

Tôi là con út trong gia đình có 5 anh em, sinh ra và lớn lên ở vùng núi nghèo. Ngày ấy, cả làng ai cũng khó khăn như nhau, chuyện học hành gần như không ai theo tới nơi tới chốn. Trong hoàn cảnh đó, gia đình tôi vẫn luôn cố gắng cho con cái học tập. Có thể nói anh chị em tôi là những người có kết quả học hành tốt nhất ở vùng quê nghèo ấy. Riêng tôi, từ nhỏ đã bị gia đình đánh giá là đứa lười biếng, ham chơi, ít chịu khó làm việc lớn. Ngoài giờ học, tôi chỉ quanh quẩn chăn trâu, nấu cơm, nấu cám heo.

Trong mắt mọi người ở quê, tôi thuộc dạng "không nên thân". Học hết lớp 12, gia đình cũng không đặt nhiều hy vọng vào tôi. Rồi may mắn đến khi tôi thi đậu đại học. Tôi khăn gói lên đường đi học với hai bàn tay trắng. Từ ngày rời quê, tôi rất ít khi xin tiền gia đình. Tôi bươn chải đủ nghề để sống và học, miễn sao không làm điều sai trái, không vi phạm pháp luật hay ăn cắp của ai.

Minh họa AI

Minh họa AI

Sau bốn năm học xong, tôi mang tấm bằng trở về quê nhưng vẫn chưa có việc làm ổn định. Một lần đi chơi tết với bạn bè, tôi xảy ra xô xát, bị đánh và đánh trả. Người kia nhập viện, gia đình tôi phải đền tiền thuốc men. Chuyện đó càng khiến mọi người thất vọng về tôi nhiều hơn. Sau tết, tôi quyết định vào Nam tìm việc. Nhờ sự nhanh nhẹn và có chút bằng cấp, tôi được một người có vị trí trong xã hội giúp đỡ dù không hề quen biết. Đó là bước ngoặt lớn của cuộc đời tôi. Khi cuộc sống ổn định hơn, tôi đón các cháu vào ở cùng để cho ăn học. Tôi lập gia đình nhưng cuộc hôn nhân đầu tiên không may đổ vỡ, tài sản gần như trắng tay. Tôi lại bắt đầu lại từ đầu.

Sau này, tôi lập gia đình lần thứ hai, từ đó cuộc sống dần thay đổi. Hai vợ chồng tuy nghèo nhưng chịu khó làm ăn, cùng nhau vượt qua khó khăn, công việc tốt hơn, kinh tế khá hơn, con cái ngoan ngoãn. Tôi lo cho các cháu có việc làm, đưa mẹ và các anh từ quê vào sống gần nhau. Khi tôi khá giả, nhiều người khen ngợi. Rồi có lúc công việc thất bại, kinh tế khó khăn, anh em và bạn bè lại coi thường vợ chồng tôi, dù chúng tôi không nợ nần ai. May mắn thay, sau 5 năm cố gắng, gia đình tôi lại bình an, các con ngoan ngoãn và cuộc sống dần ổn định trở lại. Điều khiến tôi trăn trở nhất là chuyện của mẹ.

Mẹ tôi nay đã ngoài 90, tuổi cao nên bị lẫn và tính tình khó hơn. Nhà có 5 anh chị em nhưng mẹ chỉ ở được với hai anh em tôi. Chị gái hoàn cảnh riêng không nói, còn ở với anh ba thì anh sống quá tiết kiệm, mặc dù khá giả không thiếu tiền nhưng ăn uống kham khổ nên mẹ yếu đi. Hai anh còn lại đều có công việc trong cơ quan nhà nước, vợ là giáo viên nhưng các chị dâu đều nói không thể chăm mẹ. Dù nhà gần nhau, cách vài bước đi nhưng một năm các chị ghé thăm được một lần, con các anh gần như không biết bà nội là ai, thế nhưng mẹ lại thương các anh chị. Hiện tại mẹ ở với vợ chồng tôi.

Suốt nhiều năm, mẹ thường xuyên chửi mắng, nói rằng chúng tôi bạc đãi, không cho mẹ ăn uống đầy đủ. Cách đây khoảng 10 năm, nhiều anh chị em từng tin điều đó, sau này mọi người mới hiểu không phải vậy. Có những món ăn do vợ chồng tôi mua về, mẹ nhất quyết không ăn, còn nếu nói là của các anh khác mua thì mẹ lại ăn. Mẹ thường nặng lời, nguyền rủa vợ chồng tôi và cả vợ chồng anh cả bằng những lời rất cay nghiệt, kiểu như: "Chúng mày ngủ đêm nay, mai sẽ ngủ luôn". Trong khi đó, những người ít chăm sóc hơn lại được mẹ quý hơn.

Tôi viết ra những điều này không phải để trách mẹ. Tôi hiểu tuổi già, bệnh lẫn khiến mẹ thay đổi nhiều. Điều khiến tôi buồn là cảm giác mình đã cố gắng lo cho gia đình, cho mẹ, cho các anh và cháu, vậy mà vẫn bị xem là người chưa tốt. Về phần các anh: cả 3 anh đều có chuyện bên ngoài, nhiều lần tôi đúng ra giải quyết, vì các anh mà nhiều lần tôi muối mặt. Nếu làm căng, có thể các anh còn vi phạm pháp luật. Họ giúp vì nể tôi, nể những gì tôi cư xử với họ. Vợ chồng tôi đi làm từ thiện, giúp đỡ những người khó khăn thì các anh lại nói: "Sao không cho anh em mà đi cho người ngoài". Trong khi thực tế, anh em ai cũng được vợ chồng tôi hỗ trợ ít nhiều lúc khó khăn nhưng không có ngày trả lại, chúng tôi cũng không nhắc.

Tôi chỉ muốn sống tử tế, làm tròn trách nhiệm với gia đình và mẹ. Thế nhưng càng sống, tôi càng hiểu rằng không phải cứ hy sinh nhiều là sẽ được thấu hiểu. Đến hôm nay, điều tôi mong nhất không phải là được khen ngợi, chỉ mong gia đình bình an, mẹ sống vui tuổi già, các con trưởng thành, tử tế và vợ chồng còn đủ sức khỏe để đi tiếp cùng nhau.

Nam Thành

Read Entire Article