Chồng không biết tôi mang thai bao nhiêu tuần

1 hour ago 8
Quảng Cáo

0943778078

Tôi lập gia đình được 4 năm, khi mới ra trường được một năm. Đám cưới của tôi diễn ra rất vội vã vì khi đó bố anh ốm nặng. Cưới xong tôi tìm luôn được công việc khác và anh cũng bắt đầu rải hồ sơ. Cuộc sống ban đầu khá vất vả nhưng tôi thấy như thế là hạnh phúc. Đứa con đầu tiên ra đời và đến bây giờ sau gần 4 năm, tôi mang thai tập hai ngoài kế hoạch. Tập một là con gái, tập hai là con trai nhưng tôi thấy tủi nhiều.

Chồng tôi hiền lành, người ngoài nhìn vào ai cũng khen ngoan, tôi tốt số. Nhưng các mẹ biết không, tôi bầu đến tháng thứ bảy rồi nhưng chưa bao giờ thấy anh hỏi được tôi một câu: thích ăn gì không, hay mỗi lần đi siêu âm về có hỏi con phát triển tốt hay không.

Bầu bí rất mệt, lại còn đứa lớn mới hơn 2 tuổi, đi học về mè nheo mẹ. Nhưng anh đi làm về không bao giờ nấu giúp tôi bữa cơm. Vì sống trên này chỉ có hai vợ chồng và con, không có ông bà giúp nên tôi chọn công việc có thời gian tương đối thoải mái. 4h30 chiều từ công ty về, tôi đón con, đi chợ, nấu cơm. Nhưng có lúc con mệt, nhõng nhẽo mẹ, tôi nấu cơm không nổi. Con khóc lóc, nhưng nghĩ chồng đi làm về đói nên có lúc vừa dỗ con, con vẫn khóc mà mẹ vẫn nấu.

Bao nhiêu bữa nấu ra rồi anh lại không về ăn cơm. Gọi trước thì anh bảo có, nhưng rồi lại không về. Anh còn phải tiếp khách, bạn bè, anh em rượu bia. Tôi rất hiểu nhưng nếu không ăn thì anh cứ nói một câu, đằng này lần nào tôi cũng phải gọi, anh mới báo ăn hay về muộn. Có lúc công việc xong rồi anh cũng không tranh thủ về sớm mà còn chuyện trò với anh em bên công ty. Tôi nói nhiều lần nhưng không khá hơn là mấy.

 AI

Minh họa: AI

Mà có về sớm, anh lại lao luôn vào chơi game. Trẻ con cần có người chơi cùng, cứ sán đến bố thì bố lại quát lên vì đang dở trận. Con lại quay ra mẹ. Mẹ còn phải cơm nước nữa. Mỗi lần chơi với bố, hầu như chẳng có hôm nào là không khóc. Có hôm đến lúc dọn cơm, con đói nên ôm chân đòi mẹ bế. Tôi nhờ anh dọn giúp, anh vùng vằng: "Không đói, không ăn". Đến lúc mẹ nịnh con, dọn cơm ra thì anh lại xuống.

Biết anh đi làm về mệt, tất cả việc nhà và con cái tôi làm hết nhưng con cần có người chơi cùng, anh lại không sẵn sàng. Ăn xong anh ôm máy chơi điện tử. Anh bảo mệt nhưng có thể chơi điện tử đến một hai giờ sáng. Rồi anh "thí" con bằng cách đưa cho một cái điện thoại khác hoặc mở tivi cho xem. Tôi rất ghét cách làm hại trẻ con như thế. Nói nhưng anh kệ. Bầu bí càng lớn thì ngồi xuống, đứng lên càng đau và khó khăn. Nhờ anh rửa bát giúp, anh bảo để tí nữa nhưng đến sáng mai, chiều mai hay tối mai vẫn là tôi phải rửa. Cứ thế.

Có lần trời mưa, tôi dừng lại mua thuốc cho con nhưng do áo mưa vướng víu và cũng là bất cẩn nên cả xe lẫn người ngã lăn ra giữa đường. Cũng may chỉ xây xát nhưng do xe nặng đè lên chân nên mấy hôm sau tôi vẫn đau. Về nhà kể với chồng, anh hỏi được một câu: "Ngã ở đâu?". Hết. Không hỏi thêm gì nữa.

Đến nay bầu 7 tháng, tôi toàn tranh thủ trong tuần đi siêu âm. Đến giờ thai bao nhiêu tuần, có khi anh cũng không biết. Siêu âm 12 tuần, bác sĩ bảo "giống mẹ", anh trách tôi thế nọ thế kia. Đến 19 tuần và những lần sau biết là "giống bố", anh cũng chẳng khác gì. Chưa bao giờ thấy anh xoa bụng hay thể hiện sự quan tâm hơn. Anh bảo tại bận nên không để ý được.

Rồi những lần hai mẹ con tôi về quê, anh không bao giờ gọi điện hỏi đã về đến nơi chưa. Lúc lên, gọi anh ra đón thì anh bảo: "Bắt xe mà về, hôm nay anh liên hoan". Có hôm mưa bão, hai mẹ con đứng dưới mưa mãi không bắt được taxi. Bụng thì to, một tay bế con, một tay xách đồ và che ô, con kêu lạnh, tôi chạy vội vào một quán cà phê trú mưa mà thấy tủi thân vô cùng.

Ngay cả những việc nhỏ nhất như xuống nhà xe chẳng hạn. Anh đi xuống lấy xe trước, tôi lệnh khệnh đi sau lấy xe của mình nhưng chưa bao giờ thấy anh quay lại dắt xe giúp vợ, kệ vợ tự xoay xở. Có lần tôi vừa ngồi lên xe chưa vững, anh đã vụt ga khiến tôi suýt ngã ngửa ra sau. Góp ý thì anh bảo: "Sao chưa xong không nói?".

Nhìn bên ngoài ai cũng nghĩ anh chu đáo, tốt bụng, quan tâm mọi người, ai nhờ gì anh cũng nhiệt tình làm ngay nhưng vợ nhờ thì có lẽ phải nói đến cả nghìn lần anh mới giúp. Tôi không biết mình đang kể xấu chồng hay vì bầu bí nên trở nên nhạy cảm, đòi hỏi nhiều hơn. Hay thật sự anh ngày càng vô tâm? Còn rất nhiều chuyện khác nữa mà tôi không biết kể sao cho hết. Tôi chỉ lo rằng sau này con ra đời, cuộc sống không biết còn thế nào nữa.

Trâm Anh

Read Entire Article