Quảng Cáo
0943778078
Thứ hai, 4/5/2026, 14:24 (GMT+7)
Vòng một thực sự thảm thương khiến mỗi lần nhìn vào gương, tôi thấy cơ thể mình rất tệ.
Tôi đã trải qua hai lần sinh con. Hai cô công chúa giờ là điều tuyệt vời nhất mà tôi có và cảm thấy rất may mắn, mãn nguyện khi làm mẹ của hai bạn nhỏ. Nhưng cơ thể tôi thay đổi rất nhiều, hơn những gì tôi có thể tưởng tượng và chấp nhận được (tôi sinh bé sau được một năm). Tôi biết đó là điều bình thường sau sinh nhưng cảm giác tự ti thì không vì thế mà biến mất. Vòng hai nhăn nheo, tách cơ bụng và bị xổ. Vòng một thực sự thảm thương khiến mỗi lần nhìn vào gương, tôi thấy cơ thể mình rất tệ. Là một người phụ nữ, việc thay đổi quá nhiều về ngoại hình sau sinh đã khó, nhưng điều khiến tôi buồn hơn là tôi không cảm nhận được sự thấu hiểu và yêu thương từ chồng trong giai đoạn này.
Điều khiến tôi bế tắc nhất là không thể chia sẻ hay trao đổi với chồng. Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu, vì trong lòng luôn có nỗi sợ rằng anh sẽ không lắng nghe, không coi đó là điều quan trọng và nói những câu khiến tôi càng thêm tổn thương. Tôi từng thử mở lời. Sau khi sinh bé đầu, tôi có nhắc đến việc nâng ngực (thực sự tôi sợ đau, sợ nhiều thứ nhưng cũng sợ bản thân không còn hấp dẫn với chồng) nhưng phản ứng của chồng khiến tôi bị tổn thương rất nhiều. Anh nói "nếu như vậy, thà mua búp bê tình dục cho anh còn hơn". Câu nói đó khiến tôi đến giờ vẫn không thực sự hiểu và tổn thương. Giờ đây, sau khi sinh bé thứ hai, nhìn cơ thể minh tôi không biết phải làm sao.
Tôi cố gắng tập luyện, ăn uống để giảm vòng bụng nhưng việc cải thiện chưa rõ ràng, trong khi đó vòng một không cải thiện cùng lớp da nhăn nheo. Tôi có tìm hiểu các phương pháp phẫu thuật thẩm mỹ nhưng chưa đủ dũng cảm, bởi đọc những bài chia sẻ của nhiều anh về việc mất cảm xúc khi vợ phẫu thuật (Trước giờ tôi không có ý định và cũng không mong muốn phẫu thuật gì ngoài việc cải thiện vòng một). Tôi hiểu nếu thực sự yêu thương và muốn giữ gìn hôn nhân, hai người có thể cùng nhau vượt qua những giai đoạn như thế này. Nhưng hiện tại, chúng tôi thiếu sự kết nối và tôi bế tắc trong việc trao đổi và kết nối với chồng.
Tôi đang rất cần những góc nhìn và chia sẻ thực tế: những chị em từng trải qua sự tự ti sau sinh, từng gặp khó khăn trong việc chia sẻ với chồng, mọi người đã làm thế nào để vượt qua? Và tôi cũng muốn hiểu thêm từ góc nhìn của đàn ông: khi vợ thay đổi nhiều sau sinh và trở nên tự ti, các anh thực sự nghĩ gì? Có nhận ra sự tổn thương của vợ không, hay mọi thứ với các anh lại đơn giản theo một cách khác? Tôi mong nhận được những lời chia sẻ chân thành, từ cả hai phía. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Phạm Linh








