Một đám cưới ở Ninh Bình ngày 11.5 vừa qua trở thành câu chuyện được chia sẻ rộng rãi, vì một khoảnh khắc khiến cả hội trường xúc động. Người bác 80 tuổi bước lên sân khấu, run run lấy ra 4 chiếc nhẫn vàng và nói: đây là kỷ vật bố cháu gửi lại từ 26 năm trước, trước khi trút hơi thở cuối cùng.

Khoảnh khắc người bác quyết định trao lại kỷ vật là 4 chiếc nhẫn vàng trong đám cưới cháu
ẢNH: NVCC
Đám cưới khiến cả hội trường khóc
Đoạn clip dài gần 10 phút được chị Nguyễn Thị Vân Anh (30 tuổi, ở Ninh Bình) đăng tải lên mạng xã hội vào ngày cưới của anh trai mình - anh Nguyễn Quang Đạt. Chỉ sau một thời gian ngắn, video nhanh chóng thu hút nhiều lượt xem và sự quan tâm của cộng đồng mạng.
Chia sẻ với PV Thanh Niên, chị Vân Anh kể, ban đầu chị không có ý định đăng lên mạng xã hội: "Video dài quá, không gửi qua tin nhắn được nên tôi mới đăng lên TikTok để lưu giữ lại kỷ niệm, không ngờ lại nhận được nhiều sự quan tâm lớn như vậy".
Nhân vật chính trong đoạn clip là anh Nguyễn Quang Đạt (32 tuổi, ở Ninh Bình). Trong ngày cưới, đông đủ họ hàng hai bên, anh bất ngờ khi người bác ruột bước lên, run run lấy ra 4 chiếc nhẫn vàng và nói: "Đây là kỷ vật bố cháu gửi lại từ 26 năm trước, trước khi trút hơi thở cuối cùng".
Anh Đạt không phải người dễ khóc. Mười năm đi làm thuê, vào Nam ra Bắc, gặp đủ gian khó, chưa một lần anh để nước mắt rơi. Nhưng ngay trong ngày cưới của mình, đứng trước kỉ vật của bố được bác giữ suốt 26 năm, anh không kìm được nước mắt.

Anh Đạt không giấu được sự xúc động khi nhận được kỷ vật bố mình để lại
ẢNH: NVCC
Người bác trai tên Nguyễn Ngọc Miêng (80 tuổi, anh ruột của bố anh Đạt) kể: "26 năm trước, khi em trai tôi biết mình không qua khỏi, nó đã nắm tay tôi và gửi lại những chiếc nhẫn này nhờ tôi giữ hộ". Kỉ vật này trong gia đình không ai biết. Suốt 26 năm thầm lặng giữ gìn, ông Miêng chỉ tâm niệm một điều, chỉ khi nào em dâu và hai cháu gặp biến cố, mấy anh em trong nhà không cưu mang được nữa thì mới lấy vàng ra dùng.
Đến ngày anh Đạt bước vào ngày trọng đại nhất đời, ông Miêng quyết định đây là lúc hoàn thành tâm nguyện của người em trai đã khuất. Trước mặt đông đủ họ hàng hai bên, ông lần lượt trao lại 4 chiếc nhẫn vàng, mỗi chiếc một chỉ cho 4 người thân nhất của em trai mình. Một chiếc cho bà Đoàn Thị Tâm (mẹ anh Đạt), một chiếc cho anh Đạt, một chiếc cho chị Vân Anh, chiếc cuối cùng, ông trao cho người cháu dâu (vợ anh Đạt).
Trước khoảnh khắc bất ngờ đó, anh Đạt không giấu được sự xúc động: "Lúc bác lên phát biểu, tôi hoàn toàn bất ngờ. Sau đó thì xúc động, tôi nhớ về bố. Đứng trên sân khấu mà tự dưng nước mắt cứ chực trào ra, nhưng không dám khóc nhiều vì đó là ngày vui của mình, tôi phải cố kìm lại".
Những năm tháng không có bố
Có những câu chuyện phải đi qua rất nhiều năm tháng, người ta mới đủ bình tâm để nhắc lại. Anh Đạt kể, bố của anh là ông Nguyễn Quang Công, làm thuyền trưởng tàu viễn dương. Những tháng ngày lênh đênh trên sông nước buồn tẻ, xa vợ xa con, ông bắt đầu uống rượu rồi lâm bệnh. Ông mất khi mới 44 tuổi, để lại người vợ còn quá trẻ và 2 đứa con thơ. Lúc ấy, bà Đoàn Thị Tâm chỉ mới 25 tuổi, anh Đạt 6 tuổi chưa kịp vào lớp 1, còn chị Vân Anh mới hơn 3 tuổi.
Sau biến cố, bà Tâm một mình gồng gánh nuôi 2 con nhỏ. Không nghề nghiệp ổn định, bà đi làm thuê khắp làng, ai thuê gì làm nấy. Kể từ khi chồng mất, bà quyết định không đi thêm bước nữa, lặng lẽ ở vậy, dành trọn cuộc đời để nuôi 2 con khôn lớn.

Vợ chồng anh Đạt chụp cùng mẹ (ngoài cùng, bên phải) và em gái (đứng cạnh cô dâu)
ẢNH: NVCC
Thương cảnh mẹ góa con côi, các bác trong gia đình bàn nhau hằng tháng mỗi người góp 10 cân gạo cho bà Tâm và 2 cháu. Ông Miêng nhớ lại: "Ba anh em chúng tôi thống nhất với nhau, mỗi tháng góp 10 cân gạo nuôi các cháu. Tất cả đều là con cháu ruột thịt nhà mình, để cho 3 mẹ con nó đói khát sao đành". Sự sẻ chia ấy không phải ngày một ngày hai, mà kéo dài ròng rã suốt 10 năm trời.
Năm anh Đạt 15 tuổi, ông Miêng lo lắng khi thấy cháu đang ở độ tuổi dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh. Sợ anh Đạt thiếu người định hướng mà lạc lối, ông quyết định đưa anh Đạt về nhà mình nuôi dạy. Chính quãng thời gian ấy đã trở thành bước ngoặt, giúp anh Đạt dần trưởng thành và vững vàng hơn trong cuộc sống.
Sau nhiều năm bươn chải, từ người đi làm thuê không có một đồng vốn trong tay, anh Đạt đã gây dựng được xưởng sản xuất cơ khí riêng. Mẹ anh không còn phải đi làm thuê nữa, em gái đã yên bề gia thất. Cái nghèo, cái khổ của những năm tháng cũ đã lùi xa. Cuối cùng, anh Đạt cũng quyết định lập gia đình.

Ông Miêng dẫn đầu đoàn nhà trai đi rước dâu trong ngày cưới của anh Đạt
ẢNH: NVCC
Khi được hỏi anh muốn nói điều gì với bố của mình, anh Đạt lặng đi một lúc rồi trả lời: "Con đã thay mặt bố để gánh vác gia đình mình, cố gắng để phần nào đó bù đắp lại khoảng trống mà bố để lại. Bố cứ yên tâm ở con".
Đám cưới đã qua, nhưng với anh Đạt, khoảnh khắc trên sân khấu hôm đó vẫn chưa thật sự khép lại. "Mấy ngày sau, tôi vẫn mở clip ra xem và khóc như một đứa trẻ", anh Đạt bồi hồi kể.

41 minutes ago
2







