Mỗi tuần, cô giáo Băng có lịch dạy tại các điểm trường thuộc Trường tiểu học 5 xã Phan Ngọc Hiển (xã Phan Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau). Có điểm trường cô có thể tự chạy xe máy đến, nhưng cũng có nơi cách đường chính một con sông. Những hôm ấy, phương tiện đến lớp của cô là chiếc đò của phụ huynh.
Các clip do Như Băng ghi lại hành trình đến trường, những buổi đứng lớp và sinh hoạt cùng học sinh đã lan tỏa mạnh, nhận được sự quan tâm của nhiều người trên mạng xã hội.
Học trò đợi cô bên kia sông
Như Băng bắt đầu đi dạy từ cuối năm 2025. Thời điểm ấy, con đường từ nhà đến trường còn nhỏ, mặt đường là những tấm đan xi măng chắp vá nên việc di chuyển khá khó khăn. Nhà trường từng bố trí cho cô ở lại trường để thuận tiện hơn.

Cô giáo Như Băng cùng học sinh tại điểm trường nơi cô đang dạy tiếng Anh
ẢNH: NVCC
Sau khi đường được nâng cấp, Như Băng quyết định tự chạy xe đi dạy. Mỗi ngày, cô mất khoảng 30 phút để đến điểm trường trung tâm.
Riêng những buổi dạy ở điểm trường nằm bên kia sông, cô chạy xe đến bến rồi chờ đò. "Phụ huynh đưa con đi học thấy tôi đứng ở bến thường chủ động đợi để đưa cô giáo qua sông cùng. Sang đến bờ bên kia lại có học trò đứng chờ để cùng cô vào lớp", Băng kể.
Những ngày bình thường ở trường cũng có nhiều chuyện khiến cô giáo trẻ rất vui. Học sinh lớp 4, lớp 5 thỉnh thoảng lại đứng cạnh cô, đo xem mình đã cao hơn cô giáo hay chưa. Những hôm có tiết buổi chiều, Băng cùng đồng nghiệp và một số học sinh đến nhà giáo viên ở gần trường ăn cơm, nghỉ trưa rồi quay lại lớp.

Như Băng trên hành trình đến trường mỗi ngày
ẢNH: NVCC
Với chiều cao 1,23 m, việc đi lại và một số sinh hoạt của Như Băng khó khăn hơn người bình thường. Tuy nhiên, khi trở thành giáo viên, cô chia sẻ điều mình quan tâm nhất là chuyện đến trường của các em. "Vất vả nhất là những hôm trời mưa, đường trơn trượt, lại phải qua đò. Không chỉ mình mà học sinh đến lớp cũng khó khăn hơn", cô nói.
Từ nhỏ, Băng đã ước mơ trở thành giáo viên tiếng Anh. Trước ngưỡng cửa đại học, cô chọn ngành ngôn ngữ Anh của Trường ĐH Nam Cần Thơ (TP.Cần Thơ), với mong muốn sau này có thể dạy học cho trẻ em ở những vùng còn khó khăn.
Có lúc từng định dừng lại
Như Băng nhận ra sự khác biệt về chiều cao của mình từ những năm đầu đi học. Đến cấp 2, chiều cao của cô gần như dừng lại ở mức 1,23 m. Thuở nhỏ, Băng từng rất tự ti khi thấy mình khác với bạn bè. Ở trường, cô có bộ bàn ghế riêng thấp hơn, đặt ở đầu dãy để thuận tiện học tập. Việc đi lại cũng được bạn bè hỗ trợ, có người thường xuyên chở cô đến trường bằng xe đạp.
Tuy nhiên, con đường trở thành giáo viên của cô từng có lúc suýt dừng lại. Trước khi bước vào năm thứ hai đại học, gặp khó khăn trong cuộc sống, Băng nghĩ đến chuyện nghỉ học để sớm kiếm tiền và tự lập. Khi đó, cô tính nhập quần áo bán trực tuyến, thậm chí đã đăng ký một khóa học làm móng để chuẩn bị cho hướng đi khác.

Có những buổi cô giáo và học sinh phải qua đò để đến lớp
ẢNH: NVCC
Người kéo Băng trở lại với việc học là chị Phạm Ngọc Mơ (35 tuổi), thím của cô. Từ nhỏ, vì hoàn cảnh gia đình, Băng sống với ông bà nội và chị Mơ cũng là người thường xuyên ở bên hỗ trợ cô. "Dù biết sẽ còn nhiều khó khăn nhưng tôi nghĩ chỉ có học hành tới nơi tới chốn thì Băng mới có thêm cơ hội cho tương lai. Tôi nói với Băng rằng tiếp tục học là con đường mình phải đi", chị Mơ nhớ lại.
Thế là Băng quyết định trở lại trường, hoàn thành chương trình đại học. Cuối năm 2025, ước muốn trở thành giáo viên đã thành hiện thực. Hiện Băng sống tại nhà một người bà con ở xã Phan Ngọc Hiển để thuận tiện đi dạy. Mỗi tuần, cô di chuyển giữa các điểm trường, tự chạy xe trên những đoạn đường đã quen và có những buổi đứng bên bến đợi đò sang sông.
Nhìn lại quãng thời gian từng muốn dừng đại học giữa chừng, Như Băng cho rằng điều quan trọng nhất là đã không bỏ cuộc ở thời điểm ấy. "Tôi nghĩ ai cũng có những khó khăn riêng. Đừng vì hoàn cảnh hay ngoại hình mà tự giới hạn điều mình muốn làm. Nếu đã chọn một con đường thì hãy cố gắng đi tiếp", cô giáo trẻ chia sẻ.


1 hour ago
7






