Cô nữ sinh nghèo trước ngưỡng cửa đại học

5 hours ago 11
Quảng Cáo

0943778078

Cha mẹ chia tay khi mới 3 tuổi, Võ Thị Ngọc Phượng lớn lên cùng em gái trong vòng tay người bà ngoại. Vượt qua thiếu thốn, Phượng vừa trúng tuyển Trường ĐH Kinh tế (Đại học Huế). Nhưng niềm vui chưa trọn vẹn khi phía trước em là khoản học phí, tiền trọ và chi phí nhập học mà gia đình gần như không có khả năng lo liệu.

3 BÀ CHÁU TRONG CĂN NHÀ CHẬT CHỘI

Chúng tôi đến nhà đúng giữa trưa, nắng rát trên con đường dẫn vào thôn Phước Hòa, xã Bình Trị cũ, nay thuộc xã Vạn Tường (Quảng Ngãi). Cũng lúc ấy, bà Võ Thị Trí (73 tuổi), bà ngoại của em Võ Thị Ngọc Phượng, cọc cạch dắt chiếc xe đạp chở đầy phế liệu trở về.

Cô nữ sinh nghèo trước ngưỡng cửa đại học - Ảnh 1.

Bà Võ Thị Trí (thứ 2 từ bên trái qua) ngồi nói chuyện với khách

ẢNH: ĐỨC MINH

Hai chị em Phượng chạy ra đỡ xe, khiêng những bao ve chai vào căn nhà cấp 4 đã cũ kỹ. Trong nhà hầu như không có vật dụng gì đáng giá. 3 bà cháu nương tựa vào nhau trong cuộc sống chật vật, cùng ngủ trên một chiếc giường cũ.

Mỗi khi mùa mưa bão đến, căn nhà xuống cấp lại khiến bà cháu thấp thỏm lo âu. Nhưng giữa cảnh nghèo khó ấy, điều khiến chúng tôi ấn tượng là ánh mắt và câu chuyện về nghị lực học tập của Phượng. Cô gái trẻ đã đi qua một tuổi thơ thiếu vắng cha mẹ, nhưng chưa bao giờ thôi nuôi hy vọng về một ngày được bước vào giảng đường đại học.

Cô nữ sinh nghèo trước ngưỡng cửa đại học - Ảnh 2.

Em Võ Thị Ngọc Phượng phân loại vai chai cùng bà Võ Thị Trí

ẢNH: ĐỨC MINH

Cha mẹ Phượng chia tay khi em mới 3 tuổi. Sau đó, mỗi người một nơi, để em lớn lên trong sự chăm sóc của bà ngoại.

Vài năm sau, mẹ Phượng ẵm về một bé gái, bảo là em cùng mẹ khác cha với Phượng rồi gửi lại cho bà chăm sóc và rời đi biệt tăm. Từ đó, hai chị em trở thành những đứa trẻ thiếu hẳn tình thương của cha mẹ mà bà Trí phải tự mình nuôi dưỡng.

Tuổi đã cao, sức khỏe yếu, thường xuyên đau ốm nhưng bà Trí chưa bao giờ nghĩ đến chuyện buông xuôi. Bà làm công việc vệ sinh tại một trường học, mỗi tháng được khoảng 900.000 đồng. Ngoài giờ làm, bà lại đạp xe đi mua phế liệu, nhặt ve chai để kiếm thêm. Tất cả thu nhập ít ỏi ấy phải lo cho cuộc sống của ba bà cháu.

Cô nữ sinh nghèo trước ngưỡng cửa đại học - Ảnh 3.

Chiếc xe thu gom phế liệu cùng bà Trí rong ruổi trên mọi nẻo đường mang theo niềm hy vọng cho đứa cháu ngoại có đủ tiền để nhập học

ẢNH: ĐỨC MINH

Có những ngày trời nắng gắt, bà mệt đến mức ngất đi. Tỉnh lại, bà vẫn cố gắng tiếp tục công việc bởi trong lòng người bà ấy luôn canh cánh một điều: nếu mình không làm, hai đứa cháu sẽ lấy gì để sống và tiếp tục đến trường?

NIỀM VUI TRÚNG TUYỂN VÀ NỖI LO HỌC PHÍ

Có lẽ vì sớm hiểu hoàn cảnh gia đình nên Phượng ít khi đòi hỏi bà bất cứ điều gì. Những năm tháng đi học, em cố gắng học tập, và là học sinh xuất sắc dưới mái trường THCS và THPT Vạn Tường. Em luôn hiểu rằng con đường học hành là cơ hội để thay đổi cuộc đời.

Cô nữ sinh nghèo trước ngưỡng cửa đại học - Ảnh 4.

Phượng luôn tranh thủ thời gian rảnh ít ỏi trong ngày để chỉ cho em gái học tập

ẢNH: ĐỨC MINH

Mới đây, Phượng nhận tin trúng tuyển Trường ĐH Kinh tế - Đại học Huế. Niềm vui ấy đối với em và bà ngoại là vô cùng lớn lao. Đó là thành quả của những năm tháng Phượng tự nhủ phải cố gắng để không phụ công người bà đã già yếu.

Nhưng niềm vui nhanh chóng xen lẫn nỗi lo. Bởi để đặt chân đến giảng đường, Phượng cần một khoản tiền cho học phí, tiền thuê trọ, sách vở, đi lại và sinh hoạt trong những ngày đầu xa nhà.

Với nhiều gia đình, đó có thể là khoản chi phí có thể thu xếp. Nhưng với ba bà cháu Phượng, đó là một gánh nặng quá lớn.

Cô nữ sinh nghèo trước ngưỡng cửa đại học - Ảnh 5.

Chị em Phượng nương tựa bà ngoại già yếu trong căn nhà nhỏ đã xuống cấp

ẢNH: ĐỨC MINH

Ngồi trong căn nhà nhỏ, suốt buổi trò chuyện, Phượng luôn tỏ ta kiên định và khát khao được bước vào giảng đường đại học. "Dạ, con mong có một khoản kinh phí ban đầu để nhập học, đóng học phí và trang trải những ngày đầu. Khi việc học ổn định, con sẽ tìm việc làm thêm để có tiền trang trải sinh hoạt và học tập", Phượng bày tỏ.

Điều cô gái trẻ mong muốn không phải là được hỗ trợ mãi. Phượng chỉ cần một điểm tựa ban đầu để bước qua cánh cửa đại học. Sau đó, em dự định tìm một công việc làm thêm phù hợp với lịch học để tự lo một phần chi phí. "Con muốn học để sau này có việc làm, có thu nhập, đỡ cho bà và lo cho em", Phượng nói. Câu nói giản dị ấy khiến căn nhà vốn yên ắng càng trở nên trầm lắng.

"CHÁU NÓ HỌC ĐƯỢC THÌ PHẢI LO CHO CHÁU ĐI HỌC"

Bà Trí biết mình không đủ khả năng lo toàn bộ chi phí đại học cho cháu. Nhưng bà vẫn quyết không để Phượng bỏ lỡ cơ hội.

Cô nữ sinh nghèo trước ngưỡng cửa đại học - Ảnh 6.

Ngoài giờ học, Phượng phụ giúp bà ngoại nhặt và phân loại phế liệu, ve chai

ẢNH: ĐỨC MINH

Bà dự định sẽ chạy vạy, vay mượn bà con, hàng xóm để có tiền cho cháu nhập học. Người phụ nữ đã ngoài 70 tuổi hiểu rằng những khoản vay có thể trở thành gánh nặng. Thế nhưng, với bà, nếu cháu đã học được thì phải cố gắng cho cháu đi học. "Cháu nó học được thì phải cho cháu đi học", bà Trí nói với sự quyết tâm.

Phượng ngồi bên cạnh, lặng lẽ nghe bà. Em hiểu rằng để có tiền cho mình đi học, bà sẽ phải tiếp tục đạp xe đi nhặt ve chai, tiếp tục làm việc dù sức khỏe ngày một yếu. Vì thế, điều em mong nhất là có thể sớm tự lập để bà không còn phải gồng gánh.

Chị Phan Thị Nhi, Chi hội trưởng Chi hội phụ nữ thôn Phước Hòa, cho biết Phượng có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn nhưng luôn có ý thức vươn lên trong học tập. Bà con hàng xóm luôn động viên tinh thần và hỗ trợ vật chất trong điều kiện có thể cho ba bà cháu. "Thấy hoàn cảnh cháu Phượng khó khăn nhưng cháu vẫn cố gắng học tập nên tôi rất thương. Tôi mong các tổ chức, cá nhân có thể chung tay hỗ trợ để cháu có tiền nhập học, tiếp tục việc học", chị Nhi chia sẻ.

Theo chị Đặng Thị Thanh Lợi, một người hàng xóm thân thiết của gia đình, điều đáng quý ở Phượng là em hiểu hoàn cảnh và không ỷ lại. Em chỉ mong được tiếp sức trong thời gian đầu, sau đó sẽ tìm cách tự trang trải cuộc sống.

Cô nữ sinh nghèo trước ngưỡng cửa đại học - Ảnh 7.

Phượng luôn cán đán việc nhà để bà ngoại có thời gian nghỉ ngơi sau một ngày vất vả đi nhặt ve chai

ẢNH: ĐỨC MINH

Mọi sự đóng góp, ủng hộ giúp em Võ Thị Ngọc Phượng xã Vạn Tường, tỉnh Quảng Ngãi, quý độc giả vui lòng gửi về: Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 10006868 - Eximbank - chi nhánh Sài Gòn; hoặc số tài khoản: 6868866868 - Vietcombank - chi nhánh Tân Định. Nội dung ghi: Giúp đỡ em Võ Thị Ngọc Phượng; hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến em Ngọc Phượng trong thời gian sớm nhất.

Những ngày này, trong khi nhiều tân sinh viên chuẩn bị hành trang bước vào giảng đường với sự hỗ trợ của gia đình, Phượng lại chuẩn bị cho chặng đường mới bằng nghị lực của một cô gái sớm thiếu vắng tình thân.

Phía sau em không có cha mẹ để sẻ chia. Không có khoản tiền tiết kiệm hay tài sản để dựa vào. Người bà đã ngoài 70 tuổi vẫn phải đi làm, nhặt ve chai để nuôi hai chị em. Thứ Phượng có là kết quả học tập, là ý chí và ước mơ được tiếp tục đến trường.

Bà Trí vẫn sẽ đi làm, vẫn nhặt ve chai cho đến khi không thể tiếp tục. Còn Phượng vẫn hy vọng. Em hy vọng có một khoản kinh phí ban đầu để nhập học. Hy vọng được tiếp tục học tập. Và hơn hết, em hy vọng một ngày có thể tìm được công việc ổn định, có thu nhập để chăm lo cho bà ngoại và em gái.

Cánh cửa đại học đã mở ra trước mắt cô nữ sinh nghèo. Phượng đã cố gắng đi đến đó bằng chính nghị lực của mình. Nhưng để bước qua cánh cửa ấy, em đang rất cần một bàn tay đưa ra đúng lúc.

Với Phượng, được đi học không chỉ là một ước mơ. Đó còn là con đường để em tìm kiếm một tương lai khác cho mình, để một ngày có thể trở thành chỗ dựa cho người bà đã dành những năm tháng cuối đời để nuôi hai chị em khôn lớn.

Read Entire Article