
Minh họa: Văn Nguyễn
Con thử đặt bàn tay lên tóc mẹ
Cảm nhận sự già cỗi của cánh buồm
Đời bao nhiêu là gió
Năm tháng dài tóc bạc
Như bài toán hôm nay con gắng giải phương trình
Con thử áp bàn tay vào đất
Cảm nhận mùa nứt nẻ
Nghe mạch máu rừng nham thạch giữa hanh khô
Dương xỉ đổ dài
Từ ngọn cao tràn về vực núi
Đất đỏ quánh đặc
Cay nồng mùi vôi lá trầu
Bà ngoại của con nghiền bình minh cùng tiếng chim ríu rít
Cối giã mắt trầu, hạt cau khóc đỏ tươm
Mỗi sớm tinh mơ con đường
Ngày xưa của thời 7x
Áo trắng chẳng được màu tinh tươm
Đường đi lại tinh tươm đến mật ngọt
Đất đỏ sình lầy
Chúng ta còn nhớ để mà nhớ yêu thương
Buổi trưa thấm bụi gai đường
Nhớ chén cơm nguội muối trắng từ tinh mơ thức dậy

1 hour ago
6







