Ngoài khung cửa sổ, tuyết phủ trắng xóa. Nhiệt độ xuống tới âm 28 độ C, không gian như đông cứng trong giá lạnh nước Nga. Nhưng trong căn nhà nhỏ của gia đình tôi, một mùa xuân mới đang lặng lẽ về.
Giữ hồn chữ Việt
Các con tôi đang hí hoáy bên nhau trên bàn học. Tiếng cười nói, bàn tán rôm rả vang khắp căn phòng. Đứa gấp đèn lồng, đứa gấp hoa, đứa nắn nót viết chữ "Tết", "Chúc mừng năm mới", "An khang thịnh vượng", "Vạn sự như ý" rất đẹp, dù chỉ trên những tờ giấy tái chế đơn giản.
Tôi ngồi bên cạnh, hướng dẫn các con viết thư pháp. Mỗi nét chữ được chỉ bảo cẩn thận, kèm theo lời giải thích ý nghĩa, giúp các con không chỉ viết đúng mà còn viết "có hồn". Nhìn các con chăm chú lật từng tờ giấy trắng để hoàn thiện chữ, tôi cảm nhận rõ niềm vui được truyền văn hóa cho thế hệ trẻ, ngay giữa đất khách quê người.

Bức tranh thư pháp của con gái viết
Giữa mùa đông trắng xóa, sắc đỏ của giấy thủ công, tiếng nói tiếng Việt của các con và những nét chữ vừa ra đời khiến tôi có cảm giác như xuân quê hương đang hiện diện trong căn nhà nhỏ.
Hai con gái sinh đôi của tôi có năng khiếu thư pháp. Những chữ như "Vợ - Chồng", "An", "Cha Mẹ", "Nhẫn", "Lộc" được các con viết và vẽ rất có hồn dù chưa từng học qua. Mỗi khi hoàn thành một chữ, các con lại ngước nhìn tôi, hỏi: "Mẹ ơi, đã đẹp chưa mẹ?". Nét chữ tự tin, không run, khiến tôi cảm nhận rõ niềm vui và sự sáng tạo hồn nhiên của các con.

Mâm cơm 23 tháng Chạp
Để bức tranh thư pháp thêm sinh động, tôi tự làm vài câu thơ về gia đình và gợi ý các con viết theo. Tôi tên Xuân, chồng tôi tên Hải, nên các con viết chữ "Hải - Xuân" thật to ở giữa tờ giấy. Phía dưới là hai câu thơ: "Gia hòa vạn sự hưng - Phúc mãn đường". Sau đó, các con vẽ minh họa núi, mặt trời, hoa đào và 8 con chim én tượng trưng cho 8 thành viên trong gia đình đang bay về phía ánh sáng.
Từng nét chữ, từng bức vẽ đều rất có hồn. Tôi nhận ra việc kiên trì dạy các con học tiếng Việt từ nhỏ không hề uổng công. Dù sinh ra và lớn lên ở Nga, các con vẫn giữ được tiếng Việt, hiểu phong tục, thậm chí còn truyền tải cảm xúc và giá trị gia đình qua từng nét bút.
Từ mâm cơm đến ý thức sống
Những ngày sau đó, không khí Tết trong nhà càng thêm rộn ràng. Ngày 23 tháng Chạp, tôi chuẩn bị mâm cúng ông Công ông Táo. Các con háo hức theo dõi từng công đoạn và tò mò hỏi vì sao phải cúng. Tôi kể rằng Táo quân sẽ về trời báo cáo việc tốt - xấu trong năm. Qua đó, tôi muốn các con hiểu phong tục không chỉ là hình thức mà còn chứa đựng lòng hiếu kính và trách nhiệm với gia đình.
Tôi tự tay chuẩn bị các món ăn truyền thống: cá chép làm từ há cảo sống động, giò lụa, chả tôm hoa… Tất cả đều dùng nguyên liệu tươi, hạn chế lãng phí, không dùng bao bì nhựa, thể hiện tinh thần "Tết xanh". Các con giúp mẹ gói nem rán, mỗi đứa một việc. Có chiếc nem hơi to, có chiếc cuốn chưa chặt, nhưng căn bếp luôn tràn ngập tiếng cười.

Giữa không gian phòng khách đậm chất Tết Việt
Gói bánh chưng, bánh tét cũng là phần không thể thiếu. Ở Nga không có lá dong, tôi nhờ người đặt mua từ Việt Nam. Vừa gói bánh, tôi vừa hướng dẫn các con cắt lá, lau lá, cho gạo, đỗ, thịt, đồng thời kể chuyện Lang Liêu và ý nghĩa bánh chưng vuông - biểu tượng của đất, của sự tròn đầy, yên ấm. Nồi bánh sôi lăn tăn, cả nhà quây quần bên bếp. Bên ngoài tuyết trắng mênh mang, bên trong là hơi ấm, tiếng cười và mùi bánh chưng thơm, kéo quê hương lại thật gần.
"Tết xanh" với tôi, không chỉ là tự làm đồ trang trí hay giảm rác thải, mà còn là cách giáo dục con sống có trách nhiệm, biết trân trọng môi trường, yêu thiên nhiên từ những việc nhỏ nhất. Qua từng trải nghiệm, các con hình thành tình yêu văn hóa Việt và niềm tự hào về cội nguồn.

Dù đón Tết nơi xa xứ, cả nhà vẫn khoác lên mình tà áo dài và giữ trọn hương vị Tết Việt
Nhìn ra khung cửa sổ chỉ thấy một màu trắng của tuyết, tôi càng thấm thía 2 chữ "quê hương". Xa Việt Nam, không có tiếng pháo, không có chợ hoa tấp nập, nhưng chính sự thiếu vắng ấy khiến chúng tôi trân trọng hơn những gì tự tay gìn giữ. Tết không nằm ở sự đủ đầy vật chất, mà ở cách mỗi người nâng niu ký ức và trao truyền yêu thương.
Video: Tết xứ người - nơi yêu thương đong đầy
Khi mọi việc xong xuôi, tôi ngồi lại nhìn các con bên những nét chữ và nồi bánh chưng vừa ra lò. Niềm vui hiện rõ trên từng gương mặt. Tết không chỉ là lễ hội hay món ăn, mà là khoảnh khắc vun đắp yêu thương, gắn kết gia đình.
Với tôi, Tết xanh là nơi truyền thống, văn hóa, tình thân và ý thức bảo vệ môi trường hòa quyện. Giữa mùa đông lạnh giá nơi xứ người, căn nhà nhỏ vẫn tràn đầy sắc màu, tiếng cười và sự sáng tạo. Một niềm hạnh phúc giản dị nhưng vô giá - hành trang văn hóa mà các con sẽ mang theo suốt đời.


1 day ago
5












English (US) ·