Quảng Cáo
0943778078
Thứ Ba, ngày 18/08/2026 18:00 PM (GMT+7)
Đêm tân hôn, tôi tưởng tượng đủ thứ lãng mạn, nóng bỏng. Nhưng em tắm rất lâu, phải đến gần một tiếng đồng hồ. Nước vẫn chảy, em vẫn chưa ra.
Đêm tân hôn của tôi, lẽ ra phải là đêm hạnh phúc nhất đời một thằng đàn ông 25 tuổi, lại trở thành đêm tôi không bao giờ quên được vì một nỗi hoang mang và xấu hổ tột cùng.
Tôi và em yêu nhau gần 2 năm. Em 22 tuổi, là niềm tự hào của tôi. Mỗi lần em xuất hiện là một lần bạn bè tôi phải trầm trồ. Em lúc nào cũng chỉn chu, xinh đẹp đến không tì vết. Mặt hoa da phấn, đôi mắt to tròn đen láy lúc nào cũng như có nước, làn da trắng mịn không một lỗ chân lông, đôi môi lúc nào cũng đỏ tươi rói như một quả cherry.
Em ngọt ngào, nũng nịu, đi bên em tôi thấy mình trưởng thành, đàn ông hơn hẳn. Tôi yêu cái cảm giác mọi người nhìn chúng tôi và nói: "Thằng này số hưởng, lấy được vợ xinh."
Chúng tôi cưới nhau sau những tháng ngày yêu đương màu hồng như thế.
Đêm tân hôn, tôi tưởng tượng đủ thứ lãng mạn, nóng bỏng.
Và rồi đêm tân hôn đến.
Sau tiệc cưới mệt nhoài, hai đứa về phòng khách sạn. Đêm tân hôn, em nói em vào tắm một chút cho tỉnh táo. Tôi ngồi ngoài, tim đập thình thịch, vừa hồi hộp vừa háo hức của một thằng trai mới lớn lần đầu làm chồng.
Đêm tân hôn, tôi tưởng tượng đủ thứ lãng mạn, nóng bỏng. Nhưng em tắm rất lâu, phải đến gần một tiếng đồng hồ. Nước vẫn chảy, em vẫn chưa ra. Tôi lo em mệt quá ngất trong đó, lại thêm cái máu nóng của đêm tân hôn thúc giục, tôi gọi vài tiếng không thấy trả lời, liền đẩy cửa xông vào, định bụng sẽ có một màn yêu đương ướt át như phim.
Nhưng cánh cửa mở ra, tôi chết sững.
Trong phòng tắm mờ hơi nước, đứng trước gương không phải là vợ tôi, mà là một người lạ. Một người con gái khác hoàn toàn. Tôi suýt nữa thì hét lên.
Gương mặt cô ấy không có đôi mắt to tròn đen láy kia, mà là mắt một mí, có phần sưng lên vì nước. Chiếc mũi không cao dọc dừa mà tẹt và hơi hếch. Làn da trắng mịn tôi vẫn tự hào khoe với bạn bè đâu rồi, thay vào đó là làn da lốm đốm tàn nhang, hai bên má còn có vài nốt mụn sần đỏ.
Đôi môi đỏ tươi rói kia giờ nhợt nhạt, tái đi vì vừa được tẩy sạch. Mái tóc bết nước rũ xuống. Cô ấy đang lúi húi dùng bông tẩy trang lau nốt phần mascara còn sót lại.
Khi cô ấy ngẩng lên nhìn tôi, giật mình rồi lí nhí gọi: "Anh..."
Giọng nói đó, chính là giọng của vợ tôi.
Tôi mới bàng hoàng nhận ra, người lạ xấu xí khó tin trong phòng tắm kia, chính là vợ mình. Người vợ xinh đẹp tôi vừa cưới ban sáng.
Tôi không nói được câu nào. Đêm tân hôn, một cảm giác nực cười, hoang mang và có chút gì đó bị lừa dối chạy dọc sống lưng. Tôi lảo đảo lùi ra ngoài, đóng sầm cửa lại, tim đập loạn xạ. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ rất tệ bạc: "Mình đã cưới ai thế này?"
Tôi ngồi phịch xuống giường, đầu óc trống rỗng. Tôi cố trấn an mình rằng chỉ là do em không trang điểm nên lạ thôi, ai mà chẳng khác. Nhưng hình ảnh vừa rồi cứ ám ảnh tôi ngay trong đêm tân hôn. Nó đối lập một trời một vực với hình ảnh cô gái xinh đẹp tôi yêu suốt 2 năm.
Một lúc lâu sau, em bước ra. Và kỳ diệu thay, người yêu mà tôi quen biết lại trở lại.
Em đã sấy khô tóc, đã kịp đánh lại một lớp nền mỏng, kẻ lại mắt, tô lại son. Đôi mắt to tròn đen láy đã quay lại, làn da trắng mịn đã quay lại, đôi môi đỏ tươi đã quay lại. Em mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh, thơm ngát, e thẹn ngồi xuống bên tôi. Vẫn là cô gái xinh đẹp của tôi.
Nhưng tôi không còn thấy trọn vẹn được nữa. Cứ nhìn vào đôi mắt to tròn kia, tôi lại thấy chập chờn đằng sau nó là đôi mắt một mí sưng sưng lúc nãy. Nhìn làn da trắng mịn kia, tôi lại thấy lấp ló những nốt tàn nhang. Hai gương mặt cứ chồng lên nhau, chập chờn, lúc ẩn lúc hiện trước mắt tôi.
Đêm tân hôn, tôi không thể nào kéo cảm xúc lên được. Tôi không thể "hạ miệng" xuống hôn em như tôi đã từng khao khát. Cơ thể tôi như bị đóng băng bởi chính sự tự ái và cú sốc của mình. Đêm tân hôn, em chủ động ôm tôi, nhưng tôi cứng đờ.
Rồi em khóc. Em khóc nức nở. Em nói: "Em biết ngay mà. Anh chỉ yêu cái mặt nạ này thôi đúng không? Anh chỉ yêu vẻ ngoài của em thôi đúng không?"
Tiếng khóc của em làm tôi tỉnh ra và thấy mình khốn nạn vô cùng. Tôi phải làm sao đây?
Cả đêm tân hôn, hai đứa ngồi ở hai góc giường, một người khóc, một người hoang mang nhìn ra cửa sổ. Đêm đáng lẽ phải nồng nàn, lại lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Đêm tân hôn, tôi không thể nào kéo cảm xúc lên được.
Tương lai đầy lo lắng khi yêu lại từ đầu
Tôi viết những dòng này ra, không phải để bêu xấu vợ mình. Tôi biết em không có lỗi. Con gái ai chẳng muốn mình xinh đẹp nhất khi xuất hiện trước người mình yêu. Em dậy từ 5 giờ sáng để trang điểm mỗi lần hẹn hò, em chưa bao giờ để tôi thấy mặt mộc, đó là vì em yêu tôi, em tôn trọng tôi, em muốn giữ hình ảnh đẹp nhất cho tôi. Lỗi là ở tôi.
Tôi đã yêu em, nhưng có lẽ tôi đã yêu một phiên bản được trau chuốt kỹ lưỡng của em hơn là chính con người em. Tôi tự hào vì có vợ xinh, nhưng cái tự hào đó là tự hào cho cái tôi của tôi, chứ không phải là tình yêu thực sự dành cho em. Tôi chưa bao giờ hỏi em nếu không trang điểm em sẽ tự ti thế nào, hay làn da em có dễ bị mụn không.
Bây giờ tôi phải làm sao? Tôi biết tôi không thể cứ mãi ám ảnh về hai gương mặt đó ngay trong đêm tân hôn. Tôi không thể để cuộc hôn nhân của mình bắt đầu bằng sự thất vọng và dối trá.
Có lẽ ngày mai, tôi sẽ phải ôm em thật chặt, xin lỗi em vì sự hèn nhát và nông cạn của mình đêm qua. Tôi sẽ nói với em rằng anh bị sốc, nhưng anh sai rồi. Tôi sẽ bảo em hãy cho anh được nhìn thấy cả hai gương mặt của em, cả lúc em lộng lẫy nhất và cả lúc em mộc mạc nhất, để anh học cách yêu cả hai.
Vì suy cho cùng, lớp trang điểm rồi sẽ trôi đi, làn da rồi sẽ nhăn nheo, nhưng người sẽ cùng tôi thức dậy mỗi sáng, cùng tôi ăn bữa cơm, cùng tôi nuôi con, chính là cô gái có đôi mắt một mí hay tự ti kia.
Tôi phải học cách yêu lại vợ mình, từ đầu. Nhưng thú thực, lý thuyết là thế, còn cảm xúc tôi cũng không biết có làm nổi không!!!
Theo Hữu Minh ([Tên nguồn])
Nguồn: [Link nguồn]
-18/08/2026 00:24 AM (GMT+7)







