Quảng Cáo
0943778078
Theo luật sư, bảo lĩnh và bảo lãnh là hai chế định hoàn toàn khác nhau, khác về lĩnh vực pháp luật điều chỉnh, bản chất, chủ thể, nội dung và hậu quả pháp lý.
Bà Nguyễn Thị Kim Tiến, cựu Bộ trưởng Bộ Y tế được bảo lĩnh
Sáng 20/5, TAND TP Hà Nội mở phiên sơ thẩm xét xử 10 bị cáo trong vụ án xây dựng Bệnh viện Bạch Mai, Việt Đức sơ sở 2 xảy ra tại Bộ Y tế và các đơn vị liên quan.
Trong vụ án, bà Nguyễn Thị Kim Tiến, cựu Bộ trưởng Bộ Y tế bị cáo buộc phạm tội “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí” với tổng thiệt hại hơn 803 tỷ đồng.
Cựu Bộ trưởng bị bắt tạm giam 16/7/2025 và đến 13/2 vừa qua, được thay đổi biện pháp ngăn chặn sang bảo lĩnh. Trong những ngày xét xử, bà Nguyễn Thị Kim Tiến có 4 luật sư bào chữa.
Viện kiểm sát cáo buộc bị cáo Nguyễn Thị Kim Tiến với vai trò người đứng đầu Bộ Y tế, có nhiệm vụ chỉ đạo, điều hành và quản lý chung mọi mặt hoạt động của ngành Y tế; trực tiếp chỉ đạo nhiều lĩnh vực, trong đó có công tác kế hoạch tài chính; quy hoạch và phát triển ngành; xây dựng cơ sở hạ tầng; trang thiết bị y tế...
Bà Nguyễn Thị Kim Tiến bị bắt tạm giam từ ngày 16/7/2025. Ngày 13/2 vừa qua, sau gần 7 tháng, bà được thay đổi biện pháp ngăn chặn sang bảo lĩnh. Ảnh: Xuân Huy - Gia Bình.
Quá trình thực hiện nhiệm vụ được giao, bà Nguyễn Thị Kim Tiến có hành vi sai phạm trong việc phê duyệt kế hoạch lựa chọn nhà thầu nước ngoài lập dự án, lập phương án thiết kế kiến trúc và sai phạm trong việc phê duyệt hồ sơ 2 dự án xây dựng Bệnh viện Bạch Mai, Việt Đức sơ sở 2.
Các quyết định này là cơ sở để Ban Y tế trọng điểm triển khai thực hiện, trong đó có nhiều sai phạm dẫn đến 2 dự án bị đình trệ, kéo dài, không đạt được mục tiêu đề ra, gây thất thoát, lãng phí tài sản Nhà nước số tiền 803 tỷ đồng.
Sau thông tin này, nhiều bạn đọc đặt câu hỏi: Bảo lĩnh và bảo lãnh có khác nhau không?
Sự khác nhau giữa bảo lĩnh và bảo lãnh
Trao đổi với PV Dân Việt, luật sư Nguyễn Thị Quỳnh Thơ – Đoàn luật sư TP.Hà Nội cho biết, bảo lĩnh và bảo lãnh là hai thuật ngữ pháp lý hoàn toàn khác nhau về bản chất, lĩnh vực áp dụng và hậu quả pháp lý.
Trong đó, điểm khác biệt lớn nhất là bảo lĩnh chỉ dùng trong Tố tụng hình sự để bị can, bị cáo tại ngoại, còn bảo lãnh chủ yếu dùng trong dân sự và thương mại liên quan đến tiền bạc và nghĩa vụ tài sản.
Luật sư Thơ thông tin, theo quy định tại Điều 121 Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2015, bảo lĩnh là biện pháp ngăn chặn thay thế tạm giam, được áp dụng căn cứ vào tính chất, mức độ nguy hiểm cho xã hội của hành vi và nhân thân của bị can, bị cáo.
Đây là biện pháp mang tính nhân đạo, tạo điều kiện cho bị can, bị cáo có nhân thân tốt được tại ngoại trong thời gian chờ xử lý vụ án, đồng thời vẫn đảm bảo không làm ảnh hưởng đến quá trình điều tra, truy tố, xét xử.
Bảo lĩnh chỉ áp dụng đối với bị can, bị cáo, tức là những người đã bị khởi tố trong một vụ án hình sự.
Thẩm quyền quyết định áp dụng biện pháp này thuộc về Thủ trưởng, Phó Thủ trưởng Cơ quan điều tra; Viện trưởng, Phó Viện trưởng Viện kiểm sát; Chánh án, Phó Chánh án Tòa án hoặc Thẩm phán, Hội đồng xét xử.
Cá nhân hoặc tổ chức nhận bảo lĩnh phải làm giấy cam đoan theo quy định, và bị can, bị cáo cũng phải có cam kết tuân thủ đầy đủ các nghĩa vụ tố tụng. Nếu họ vi phạm, có thể bị áp dụng lại biện pháp tạm giam.
Còn khái niệm bảo lãnh được quy định tại Điều 335 Bộ luật Dân sự năm 2015, theo đó: Bảo lãnh là việc người thứ ba (bên bảo lãnh) cam kết với bên có quyền (bên nhận bảo lãnh) sẽ thực hiện nghĩa vụ thay cho bên có nghĩa vụ (bên được bảo lãnh) nếu khi đến thời hạn thực hiện nghĩa vụ mà bên được bảo lãnh không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ”.
Đồng thời, các bên có thể thỏa thuận về việc bên bảo lãnh chỉ phải thực hiện nghĩa vụ thay cho bên được bảo lãnh trong trường hợp bên được bảo lãnh không có khả năng thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh.
Theo quy định tại Điều 292 Bộ luật Dân sự năm 2015, bảo lãnh là một trong các biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ dân sự, bao gồm: Cầm cố tài sản; Thế chấp tài sản; Đặt cọc; Ký cược; Ký quỹ; Bảo lưu quyền sở hữu; Tín chấp; Cầm giữ tài sản". Đây là một loại giao dịch dân sự, được xác lập và thực hiện trên cơ sở sự thỏa thuận giữa các bên và các quy định của pháp luật dân sự có liên quan.
Tóm lại, mặc dù tên gọi gần giống nhau, song bảo lĩnh và bảo lãnh là hai chế định hoàn toàn khác nhau, khác về lĩnh vực pháp luật điều chỉnh, bản chất, chủ thể, nội dung và hậu quả pháp lý.







