Đã đi quá giới hạn nhưng bạn trai chưa chịu cho tôi gặp gia đình

2 hours ago 8
Quảng Cáo

0943778078

Thời gian quen tôi, khi gia đình giục cưới, anh vẫn nói với mọi người rằng anh chưa có bạn gái và chưa muốn lấy vợ.

Tôi 25 tuổi, anh 31 tuổi, yêu nhau gần hai năm. Thời gian đầu mọi thứ rất nồng nhiệt, vui vẻ và tích cực. Chúng tôi đã đi quá giới hạn nên với tôi đây chưa bao giờ là một mối quan hệ hời hợt hay quen cho vui. Tôi từng thật lòng nghĩ đến chuyện lâu dài với anh. Nhưng càng yêu lâu, tôi càng cảm thấy mình không có vị trí rõ ràng trong cuộc sống của anh. Sau gần hai năm, tôi nghĩ việc người yêu công khai mình với người thân, ít nhất là để gia đình biết anh đang có bạn gái, là chuyện khá bình thường. Nhưng anh luôn nói rằng anh ngại, không thích. Tôi đã xác nhận anh không có vợ con ở quê, cũng không thấy anh qua lại với cô gái nào khác.

Thời gian quen tôi, khi gia đình giục cưới, anh vẫn nói với mọi người rằng anh chưa có bạn gái và chưa muốn lấy vợ. Tức là trong gần hai năm ấy, gia đình anh hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của tôi. Chúng tôi từng chia tay cũng vì chuyện anh không rõ ràng trong mối quan hệ. Sau đó chính anh đề nghị quay lại. Tôi đã đồng ý vì nghĩ rằng có lẽ sau lần đó anh sẽ hiểu tôi cần gì và cả hai sẽ thay đổi để đi tiếp. Nhưng khoảng ba tháng sau khi quay lại, mọi thứ vẫn đâu vào đấy, không có sự thay đổi nào khiến tôi an tâm hơn. Và rồi tôi quyết định đến gặp anh để nói muốn dừng lại. Trước khi đưa ra quyết định đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi tự liệt kê không biết bao nhiêu lý do để ở lại, rồi lại tìm từng ấy lý do để rời đi.

Khoảng một tháng trước lúc tôi nói chia tay, anh bắt đầu lạnh nhạt rõ rệt. Anh lao đầu vào công việc, tin nhắn giữa hai đứa ngày càng thưa. Sau một ngày dài, tôi hỏi anh hôm nay thế nào, anh cũng chẳng muốn kể hay chia sẻ gì. Ban đầu tôi còn tự tìm lý do giúp anh. Tôi nghĩ có lẽ anh mệt hoặc anh không muốn mang những điều tiêu cực đến cho tôi. Nhưng rồi tôi nhận ra anh không chỉ như vậy với tôi. Với gia đình, anh cũng ít chia sẻ, có khi cả tuần chẳng gọi về hỏi bố mẹ. Có lẽ đó thực sự là tính cách của anh.

 AI

Minh họa: AI

Nhưng điều khiến tôi buồn là: anh vẫn có thời gian dành cho những người khác. Anh sống trong này cùng mấy anh em họ hàng. Chiều tối sau giờ làm, anh có thể đi ăn với em gái, đi với hai người bạn, đi chơi bida hoặc đi nhậu. Trong khi với tôi, thường phải đến lúc tôi chủ động gọi: "Anh qua đưa em đi ăn đi" thì một tuần chúng tôi mới gặp nhau được một hai lần. Tôi từng hỏi: Tại sao anh không dẫn em đi ăn cùng mọi người? Tiện thể giới thiệu em với mấy đứa em của anh luôn? Câu trả lời vẫn là: "Anh ngại". Tôi buồn rất nhiều. Nhưng dường như việc tôi buồn không đủ để khiến anh cảm thấy đây là vấn đề cần giải quyết.

Tuần vừa rồi, tôi thất nghiệp và phải chạy đi tìm việc. Đây là lúc tôi khá hoang mang nhưng cảm giác anh chỉ nhắn tin cho có chứ không thực sự quan tâm tôi đang thế nào. Có lúc quá buồn, tôi nói: "Em nghĩ em chọn nhầm bạn trai rồi". Hôm đó anh có qua, mua cho tôi một ít đồ, coi như an ủi. Những hành động như vậy lại khiến tôi mềm lòng, vì tôi biết anh không phải hoàn toàn không quan tâm. Khi tôi tìm được công việc mới, bắt đầu hơi áp lực và chỉ muốn gặp người yêu một chút, đi dạo, nói chuyện, tâm sự... anh lại từ chối. Anh nói bận việc. Hoặc anh đi chơi bida. Rồi bảo tôi: "Em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi". Có những lúc tôi tự hỏi: Rốt cuộc mình yêu người này vì điều gì? Một mối quan hệ mà tương lai không được xác định rõ ràng. Tôi không được công khai. Tôi không có cảm giác an tâm. Khi tôi cần anh về mặt tinh thần, anh thường không có mặt.

Bây giờ chúng tôi chia tay theo cách gần như im lặng, không ai chịu nhượng bộ để ngồi xuống nói chuyện thật sự, không ai nói hết những gì mình đang nghĩ để người còn lại hiểu. Cứ như vậy, hai người từng yêu nhau gần hai năm có thể lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời nhau. Có lúc tôi giận đến mức cảm thấy anh quá hèn nhát. Khi mối quan hệ xảy ra vấn đề, thay vì đối diện và nói chuyện với tôi, anh lại vùi đầu vào công việc, đi bida, đi nhậu, gặp bạn bè... Còn tôi một mình mắc kẹt với hàng đống câu hỏi trong đầu. Tôi cũng không nhắn một đoạn dài để giải thích với anh nữa. Bởi những lần trước tôi từng giải thích rất nhiều. Nhưng thay vì nhìn lại bản thân hoặc nhìn xem mối quan hệ của chúng tôi đang có vấn đề ở đâu, anh thường quay sang hỏi tôi kiểu: "Em bị sao vậy?", "Nay em bị sao sao á?", "Em xàm thế". Dần dần tôi không còn muốn giải thích nữa.

Anh không có người khác. Nếu anh phản bội, có khi tôi còn dễ quyết định hơn. Đằng này anh không phải người xấu hoàn toàn, vẫn có lúc quan tâm tôi, vẫn có những hành động khiến tôi nhớ về con người mà tôi từng yêu. Chúng tôi cũng từng có rất nhiều khoảng thời gian đẹp nhưng từng ấy có đủ để tiếp tục một mối quan hệ mà tôi luôn cảm thấy mình phải xin sự quan tâm, xin một cuộc gặp, xin một vị trí rõ ràng trong cuộc đời người yêu hay không? Mối quan hệ này ảnh hưởng đến tôi nhiều hơn tôi tưởng. Có những ngày tôi buồn đến mức không thể ngồi dậy đi làm, ăn không nổi, cứ buồn nôn. Tôi mất năng lượng, suy nghĩ liên tục và cảm giác nặng nề kéo dài từ ngày này sang ngày khác.

Đến hiện tại tôi vẫn chưa thực sự ổn. Lý trí của tôi nói: "Dừng lại đi. Một mối quan hệ khiến mình đau khổ đến mức này thì còn cố làm gì nữa?" nhưng trái tim lại nhớ anh, nhớ gần hai năm đã qua, nhớ những ngày đầu anh từng nhiệt tình với tôi thế nào. Có lẽ đâu đó trong tôi vẫn còn một chút hy vọng rằng anh sẽ hiểu, sẽ thay đổi, quay lại và nói với tôi rằng anh thực sự muốn nghiêm túc với mối quan hệ này. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi: Nếu một người thực sự sợ mất mình, liệu mình có phải chờ đợi họ thay đổi lâu đến vậy không? Tôi không biết mình đang tiếc anh, tiếc tình yêu này hay chỉ đang tiếc gần hai năm thanh xuân và những kỷ niệm đẹp mà hai đứa từng có.

Tôi đăng câu chuyện này lên đây không phải để mọi người chửi anh hay bênh tôi. Tôi chỉ muốn nghe góc nhìn của những người ngoài cuộc. Nếu là mọi người, mọi người sẽ dừng lại hoàn toàn hay cho mối quan hệ này thêm một cơ hội cuối cùng? Và một người đàn ông 31 tuổi, yêu gần 2 năm nhưng vẫn không muốn gia đình biết mình có bạn gái, không chủ động đưa bạn gái bước vào cuộc sống của mình và cũng không xác định tương lai rõ ràng, theo mọi người, đó đơn giản chỉ là tính cách khép kín, hay thực chất là anh ấy chưa từng xác định lâu dài với tôi?

Tôi thực sự không còn phân biệt được nữa. Chỉ biết rằng yêu một người mà lúc nào cũng phải tự hỏi "Mình có thực sự quan trọng với họ không?" mệt mỏi quá.

Thảo Nhi

Read Entire Article