
Võ Văn Tin bị tuyên án 20 năm tù, chỉ vì phút nóng giận, cực đoan đã chính tay cướp đi mạng sống của con mình - Ảnh: C.A.Q.N.
Một đứa trẻ không trở về. 20 năm tù là bản án mà Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Ngãi dành cho người cha về tội "giết người". Phiên tòa khép lại, nhưng bản án không thể khép lại nỗi đau của một gia đình.
Mâu thuẫn vợ chồng dẫn đến cớ sự đau lòng
Phiên tòa xét xử Võ Văn Tin (28 tuổi, trú xã Tư Nghĩa, Quảng Ngãi) diễn ra trong sự im lặng nặng nề. Đứng ở bục dành cho bị cáo là một người cha còn rất trẻ. Phía sau bản án là một đứa trẻ đã mãi mãi không thể trở về.
Theo hồ sơ vụ án, Tin có vợ là chị B.T.T. và có với nhau hai con chung là cháu V.V.T. (7 tuổi) và cháu V.N.T.M.A. (2 tuổi). Trong thời gian sinh sống tại Đồng Nai, vợ chồng Tin thường xảy ra mâu thuẫn.
Tháng 9-2025, Tin đưa hai con về nhà cha ruột là ông V.V.G. ở thôn Điện An 4, xã Tư Nghĩa sinh sống. Khoảng cách địa lý không làm những bất hòa giữa hai vợ chồng lắng xuống. Những cuộc điện thoại, tin nhắn vẫn tiếp tục kéo theo những giận hờn.
Lục đục vợ chồng là khó tránh khỏi, nhất là vợ chồng trẻ, nên không ai nghĩ những mâu thuẫn ấy lại dẫn đến một buổi sáng định mệnh.
Khoảng 7h ngày 26-11-2025, Tin chạy xe máy chở con gái 2 tuổi đến trường để đón con trai. Nhưng thay vì đưa hai con về nhà, Tin chở các con hướng về sông Trà Khúc.
Đến cầu Trường Xuân, thuộc xã Sơn Tịnh, Tin dừng xe. Trong phút giây mất kiểm soát, người cha ôm con trai ném xuống dòng sông. Sau đó Tin tiếp tục ôm con gái nhảy xuống nước.
Trà Khúc khi đó đang mùa lũ. Dòng nước đục ngầu, cuồn cuộn chảy. Có lẽ khi rơi xuống dòng nước đục ngầu, lạnh băng, trái tim của người cha mới ấm áp trở lại. Giữa dòng nước, Tin hô to kêu cứu.
Nghe tiếng kêu, ông Trương Đình Đào cùng một số người dân ở xã Sơn Tịnh lập tức dùng ghe máy lao ra giữa dòng. Bất chấp nước chảy mạnh, họ tìm cách tiếp cận và đưa ba cha con Tin lên ghe, rồi nhanh chóng đưa đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ngãi cấp cứu.
Nhưng cháu M.A., khi ấy mới 2 tuổi, đã không qua khỏi. Một cuộc đời trẻ thơ dừng lại.
20 năm tù không thể khép lại nỗi đau
Tại phiên tòa, Tin thành khẩn khai báo, thừa nhận hành vi phạm tội và thể hiện sự ăn năn, hối cải. Rất nhiều lúc, Tin ngậm ngùi, cúi gằm mặt, hối hận hiện rõ.
Trước hội đồng xét xử, người cha nhận thức hành vi của mình đặc biệt nguy hiểm, xâm phạm đến tính mạng của chính những đứa trẻ mà mình có trách nhiệm chăm sóc, bảo vệ.
Hồ sơ vụ án xác định nguyên nhân dẫn đến hành động của Tin xuất phát từ mâu thuẫn với vợ. Tuy nhiên, hội đồng xét xử nhận định dù mâu thuẫn gia đình đến đâu, việc lựa chọn cách giải quyết cực đoan, kéo hai con nhỏ vào bi kịch là hành vi đặc biệt nghiêm trọng.
Một người cha lẽ ra phải là chỗ dựa cho con khi gia đình xảy ra bất hòa. Nhưng sáng 26-11 ấy, chính người cha lại đưa hai đứa trẻ đến bên dòng sông, đẩy các con vào tình thế nguy hiểm. Đứa trẻ chỉ mới bắt đầu bập bẹ những tiếng nói đầu đời đã dừng lại sự sống.
Những người dự phiên tòa phần lớn là người thân của Tin, lặng im trước nỗi đau quá lớn. Có lẽ lúc đứng trước tòa, người cha đã bình tĩnh lại và hiểu hết những gì mình gây ra. Nhưng mọi sự ân hận đều đã quá muộn.
Sau khi xem xét toàn bộ hồ sơ, diễn biến tại phiên tòa và các tình tiết liên quan, hội đồng xét xử tuyên phạt Võ Văn Tin 20 năm tù về tội "giết người".
Bản án khép lại phiên xử, nhưng không thể khép lại nỗi đau của gia đình. Một đứa trẻ khép lại cuộc đời. Một đứa trẻ may mắn được cứu sống. Còn người cha sẽ mang theo bản án 20 năm tù cùng nỗi ân hận về một quyết định nông nổi và cực đoan suốt những năm tháng còn lại.
Mâu thuẫn vợ chồng có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ, có thể kéo dài, thậm chí có những cuộc hôn nhân không thể tiếp tục. Nhưng những đứa trẻ không phải là nơi để người lớn trút giận, càng không thể trở thành cách để trả đũa nhau.
Đằng sau bản án 20 năm tù là những câu hỏi đau lòng. Nếu buổi sáng hôm ấy người cha chịu dừng lại thêm một chút, bình tĩnh thêm một chút, liệu bi kịch có xảy ra? Có những chữ "giá như" chỉ xuất hiện khi mọi thứ đã quá muộn.








