Quảng Cáo
0943778078
Thứ Ba, ngày 07/07/2026 15:00 PM (GMT+7)
Đêm tân hôn, tắm xong, tôi mặc chiếc váy ngủ ren hai dây màu đỏ. Tôi không còn ngây thơ, nhưng nghĩ đến những gì sắp diễn ra, tôi vẫn cảm thấy run rẩy.
Tôi cưới Hoàng năm tôi 27 tuổi. Anh 31, kế toán, hiền lành đến mức lơ ngơ. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, người giới thiệu bảo anh muộn vợ vì hiền quá, nhiều cô gái chê không biết nói chuyện, tán tỉnh. Nhìn anh cười hiền khô, tôi cũng tin.
Gia đình anh cũng cơ bản: bố giáo viên về hưu, mẹ kế toán trưởng. Nhìn vào thì tử tế, nề nếp, chẳng có gì để chê. Chỉ có một điều tôi hơi cấn từ ngày đầu về ra mắt: mẹ anh sắp đặt quá.
Cái sự “sắp đặt” ấy nó bọc đường, ngọt lịm, tinh vi đến mức tôi tưởng là nhiệt tình. Anh dẫn tôi về chơi, vừa bước vào sân bà đã nhắc: “Hoàng, treo cái túi cho cái My kìa con. Dắt nó ra giếng rửa tay chân đi, đường bụi”. Rồi “Hoàng, rót nước cho My uống”. Tôi cười, nghĩ bụng mẹ tâm lý.
Chúng tôi quen nhau qua mai mối, người giới thiệu bảo anh muộn vợ vì hiền quá
Về sau mới hiểu, ở nhà này, Hoàng không có miệng, không có tay. Tay chân, suy nghĩ của anh đều nằm trong túi áo mẹ.
Cưới, tôi muốn anh mặc comple trắng. Anh thư sinh, da trắng, mặc lên sẽ như tài tử Hàn. Mẹ anh gạt phắt: “Đàn ông phải đen mới chững chạc, ai lại trắng toát như đi đóng phim”. Hoàng nghe mẹ.
Tôi chọn hoa cưới ly trắng, tinh khôi. Mẹ anh đổi sang hồng đỏ: “Cưới phải đỏ mới may, ai lại trắng toát như đám ma”. Tôi muốn đãi nhà hàng cho gọn. Mẹ anh phán: “Làm ở nhà thuê nấu vừa rẻ vừa đầy đủ, họ hàng mới thấy mình chu đáo”. Lần nào Hoàng cũng chỉ cười trừ: “Thôi em, mẹ cũng có ý tốt”.
Đám cưới nhiều việc phải lo nên cuối cùng tôi cũng không tranh cãi nữa. Tôi tự bảo mình nhỏ nhen, đám cưới là chuyện cả đời, nhịn một tí cho êm.
Đám cưới xong, tôi mệt rã rời. Mẹ chồng đứng ngay cửa buồng, tay đếm phong bì, miệng dặn dò khách khứa. Khách về hết, bà còn vào tận phòng tân hôn, tự tay sửa lại cái chăn, vuốt lại cái gối cưới thêu đôi chim uyên ương.
Đêm tân hôn, mẹ chồng đứng giữa phòng dạy chuyện giường chiếu
Đêm tân hôn, tôi vừa ngượng ngùng, hồi hộp vừa có chút mong chờ. Chúng tôi quen qua mai mối, yêu 3 tháng thì cưới. Gọi là yêu chứ thật ra mới nắm tay, ôm một cái cũng vội. Hôn thì chỉ dám chạm môi như gà mổ thóc rồi đỏ mặt quay đi.
Đêm tân hôn, tôi vừa ngượng ngùng, hồi hộp vừa có chút mong chờ.
Tôi đã mong đêm tân hôn này lắm. Không phải vì dục vọng. Mà vì tôi cần một cái ôm thật chặt, một sự bắt đầu đúng nghĩa vợ chồng, một thứ để tôi tin rằng từ nay mình có một người đàn ông để nương tựa.
Đêm tân hôn, tắm xong, tôi mặc chiếc váy ngủ ren hai dây màu đỏ. Tôi 27 tuổi, không còn ngây thơ, nhưng nghĩ đến những gì sắp diễn ra, tôi vẫn cảm thấy run rẩy.
Hoàng đang ngồi mép giường, thấy tôi thì mắt anh đỏ lên. Anh đứng dậy, đôi tay vụng về run run đặt lên eo tôi. Lần đầu tiên tôi thấy anh đàn ông đến thế. Anh cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi, vòng tay siết chặt. Tim tôi đập như trống trận. Tôi nhắm mắt, chờ đợi…
“Rầm rầm!!!” Cửa phòng bị đập như phá. Tiếng mẹ chồng tôi vang lên, chát chúa, đanh thép: “Hoàng ơi! My ơi! Mở cửa ra mẹ bảo!”
Tôi vội vã đẩy chồng ra, chạy vào nhà tắm. Lúc tôi mặc tạm áo choàng tắm bước ra thì mẹ chồng tôi đã đứng chờ ngoài đó, chồng tôi lúng túng đứng cạnh.
Tôi đứng như trời trồng. Đây là mẹ chồng tôi. Đêm tân hôn của con trai bà. Bà xông vào tận giường, dạy con dâu cách “yêu” chồng. Bà sợ chúng tôi đóng cửa vì sợ lúc con trai bà đang trên người tôi thì bà không “xông vào cứu” kịp.
Tôi nhìn sang Hoàng. Tôi chờ đợi. Chỉ cần anh nói một câu “Mẹ ra ngoài đi”, chỉ một câu thôi. Nhưng không. Anh cúi gằm mặt, mãi mới lúng búng được câu: “Mẹ… mẹ nói gì kỳ vậy, mẹ đừng nói nữa…”, yếu ớt, vô lực, như một lời van xin.
Cái khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra tất cả. Tôi không lấy chồng. Tôi lấy một đứa con trai chưa cai sữa. Và tôi sắp phải làm dâu một người đàn bà coi con trai 31 tuổi là tài sản riêng, đến cái việc nó nằm với vợ thế nào cũng phải do bà duyệt.
Cay đắng, chua chát, nhục nhã. Cảm xúc hỗn độn dâng lên nghẹn ứ cổ họng tôi. Đêm tân hôn của tôi, đáng lẽ phải là mật ngọt, giờ lại phải ê chề nghe một người phụ nữ ưa chiếm hữu dạy dỗ chuyện ân ái.
Mẹ chồng tôi nói chán chê, dạy đủ bài xong mới nguýt một cái rồi đi ra. Không quên dặn với vào: “Nhớ không được khóa cửa đấy”.
Căn phòng im lặng đến đáng sợ. Tôi ngồi phịch xuống mép giường, chiếc giường cưới trải drap đỏ mới tinh. Đêm tân hôn, tôi thực sự cảm thấy khủng hoảng sợ hãi cho tương lai phía trước.
Đêm tân hôn, mẹ chồng xông vào nói những chuyện không có giới hạn
Tôi chán nản hỏi chồng: “Anh là con rối để mẹ anh giật giây à”.
Như chạm vào nọc, Hoàng gầm lên. Anh ta vớ ngay cái đèn ngủ bằng sứ trên bàn, đập thẳng xuống đất. Choang! Mảnh sứ vỡ tung tóe.
Và ác mộng chưa kết thúc khi chưa đầy 3 giây sau, cửa phòng lại bật mở. Mẹ chồng tôi lao vào, mặt cắt không còn hột máu: “Sao? Sao thế con? Hoàng ơi con làm sao?”. Thì ra nãy giờ bà vẫn đứng ngay ngoài cửa.
Đến lúc này thì mọi thứ trong tôi vỡ vụn, không còn sót lại chút ảo tưởng, nuối tiếc nào. Tôi không nói một lời. Tôi đứng dậy, vào nhà tắm thay đồ, kéo cái vali còn chưa kịp dỡ từ chiều và bước ra khỏi cửa.
Phía sau, mẹ chồng tôi tru tréo, lăn ra đất giãy đành đạch như bị cắt tiết: “Ối làng nước ơi, nó bỏ con tôi ngay đêm tân hôn!”. Còn Hoàng ư? Anh ta đứng chết trân giữa đống mảnh sứ vỡ, không dám chạy theo, không dám mở miệng một câu. Có lẽ, anh ta cũng không còn biết nói với tôi điều gì để lấy lại niềm tin, sự tôn trọng của tôi.
Tôi bước đi trong đêm. Đêm tháng 3 Âm lịch, trời không trăng không sao. Cái đêm tân hôn của tôi không có hoa, không có nến, không có mật ngọt. Chỉ có giọng nói nghiệt ngã của mẹ chồng, tiếng đồ vỡ và vị đắng nghét từ cổ họng xuống đến tim.
Giờ tôi mới hiểu, lấy chồng không chỉ là lấy một người đàn ông. Là lấy cả cách anh ta được nuôi dạy, lấy cả cái bóng của mẹ anh ta đang đè lên cuộc đời anh ta. Mà cái bóng đó, nó vừa to, vừa lạnh, vừa đủ sức giết chết mọi thứ gọi là hạnh phúc.
Với tôi, mọi thứ cũng chưa muộn!
Theo Ngọc My ([Tên nguồn])
Nguồn: [Link nguồn]
-04/07/2026 00:24 AM (GMT+7)







