Em chồng có thể ngủ tới trưa, còn tôi dậy muộn một hôm là bị nói

2 hours ago 6
Quảng Cáo

0943778078

Chủ nhật, 21/6/2026, 21:00 (GMT+7)

Hầu như ngày nào tôi cũng dậy từ 6 giờ sáng để phụ nấu ăn và dọn dẹp, chỉ những hôm bị bệnh, tôi mới không dậy sớm được.

Vợ chồng tôi cưới nhau gần một năm, chưa có con. Chồng tôi 30 tuổi, tôi 28 tuổi. Sau khi kết hôn, tôi sống chung với mẹ chồng và hai em chồng đang học đại học. Trước khi cưới, nhiều người khuyên tôi nên cân nhắc chuyện ở chung với nhà chồng. Tôi cũng từng muốn ra riêng nhưng vì thương chồng và nghĩ bản thân sống biết điều, chưa từng làm mất lòng ai nên tin rằng mọi chuyện sẽ không quá khó khăn.

Những ngày đầu về làm dâu, tôi rất thương mẹ chồng vì một mình bà vất vả nuôi các con khôn lớn. Tôi còn chủ động nói với mẹ rằng nếu mình có gì sai sót trong việc nhà hay bếp núc, mong mẹ nhắc nhở để sửa. Mẹ cũng bảo hãy xem đây như nhà mình, không ai sinh ra đã giỏi việc nhà cả. Lúc đó tôi rất vui vì nghĩ mình gặp được người mẹ chồng tâm lý. Tháng đầu tiên, mọi chuyện khá thoải mái. Tôi thường mua quà cho mẹ vào dịp lễ, Tết hay sinh nhật. Nhưng chỉ vài tháng sau, tôi bắt đầu cảm thấy áp lực.

Một lần, mẹ gọi chồng tôi xuống nói chuyện. Tôi nghe mẹ trách rằng sáng nào tôi không nấu cơm thì ngủ đến giờ đi làm mới dậy, không phụ quét nhà, tối về chỉ nằm dài trong phòng đợi cơm dọn sẵn, việc nhà để chồng làm còn mình bấm điện thoại. Nghe những lời đó, tôi đứng trong bếp mà rưng rưng nước mắt. Thực tế, hầu như ngày nào tôi cũng dậy từ 6 giờ sáng, kể cả cuối tuần, để phụ nấu ăn và dọn dẹp. Chiều đi làm về thấy mẹ nấu cơm, tôi đều vào phụ rồi mới thay đồ. Chỉ những hôm bị bệnh hoặc đau bụng, tôi mới không dậy sớm được. Trong khi đó, em gái chồng có khi ngủ đến gần trưa nhưng mẹ chưa từng phàn nàn. Tôi cũng không dám than mệt. Chỉ một lần nói với chồng rằng mình mệt sau giờ làm, mẹ nghe được liền nói: "Tuổi trẻ mà than mệt, già đây còn chưa than".

 AI

Minh họa: AI

Có những việc khiến tôi rất khó hiểu. Ban đầu tôi quét nhà, mẹ bảo không cần quét buổi tối. Sau đó lại trách tôi đi làm về chỉ nằm trong phòng, không biết phụ việc. Chồng tôi có bênh vực rằng vợ vẫn chăm chỉ, chỉ vài hôm mệt mới nghỉ, nhưng mẹ đáp: "Ai đi làm mà không mệt". Càng sống chung, tôi càng cảm thấy sợ tính cách của mẹ. Mẹ rất khó tính, nóng nảy và hay quát mắng. Chỉ cần hỏi đồ vật để ở đâu, mẹ cũng có thể lớn tiếng trách móc. Tôi thà tự tìm hàng giờ còn hơn phải hỏi mẹ một câu. Hàng xóm và họ hàng đều nhận xét mẹ là người khó tính và lời nói rất sắc.

Mẹ chồng thực ra không phải người xấu nhưng quá kỹ tính và hay cáu gắt. Chính mẹ từng kể hồi ba chồng còn sống, nếu ông đi nhậu khuya về là mẹ sẵn sàng đến tận nơi lật cả bàn nhậu. Sống trong bầu không khí đó khiến tôi luôn căng thẳng. Ngày nào tôi cũng nghĩ về mẹ chồng, thậm chí ngủ còn mơ thấy mẹ. Dần dần, tình cảm thân thiết ban đầu biến mất. Tôi không còn muốn tâm sự hay trò chuyện nhiều mà chỉ muốn tránh mặt.

Tôi cũng từng rất quý em gái chồng. Nhưng sau một lần em kể lại với mẹ những chuyện tôi làm không vừa ý, mẹ la mắng tôi, từ đó tình cảm trong lòng tôi cũng không còn như trước. Dù vậy, tôi vẫn giữ thái độ bình thường và chưa từng hỗn hào với ai. Tôi luôn cố gắng sống nhẹ nhàng, cư xử đúng mực. Từ nhỏ đến lớn, tôi được mọi người nhận xét là khéo léo, học giỏi, sống tình cảm và được lòng hàng xóm. Nhưng ở nhà chồng, tôi thường nghe mẹ nói tôi may mắn mới lấy được chồng mình vì anh hiền lành. Thậm chí chỉ một lần tôi giận chồng, mẹ cũng trách tôi dù chưa biết nguyên nhân.

Mẹ còn thường chê công việc của hai vợ chồng là làm công ăn lương, thu nhập bèo bọt. Trong khi tôi vẫn cố gắng làm việc, nhận thêm dự án ngoài giờ để cải thiện kinh tế. Thực tế điều kiện gia đình tôi ở quê còn khá hơn nhà chồng. May mắn lớn nhất của tôi là có một người chồng rất thương vợ. Anh luôn an ủi và động viên tôi mỗi khi buồn vì chuyện gia đình. Sắp tới vợ chồng tôi sẽ ra ở riêng và tôi đang mong chờ từng ngày. Tuy vậy, điều khiến tôi trăn trở là tình cảm giữa tôi và mẹ chồng ngày càng xa cách. Tôi biết điều đó sẽ làm chồng buồn. Tôi thật sự muốn bỏ đi những ác cảm trong lòng để có thể yêu quý và trò chuyện với mẹ tự nhiên như những ngày đầu, nhưng đến giờ điều đó vẫn rất khó khăn. Mong mọi người từng trải cho tôi những lời khuyên hữu ích. Cảm ơn tất cả mọi người.

Ngọc Dung

Read Entire Article