Quảng Cáo
0943778078
Chủ nhật, 1/3/2026, 12:00 (GMT+7)
Mẹ tôi 55 tuổi, cả bố mẹ tôi đều là cán bộ về hưu sớm nhưng lương hưu khá ổn.
Gia đình tôi thuộc dạng có điều kiện, có nhà cho thuê, có đất đai. Tôi là con gái cả, đang sống ở nước ngoài. Em gái tôi học năm cuối đại học, chưa tốt nghiệp, ở nhà của bố mẹ nên không tốn kém gì. Mẹ tôi về hưu nhưng giờ đi làm bảo vệ ở một công ty. Không ai bắt mẹ đi làm cả, nhà tôi cũng chẳng thiếu thốn gì để bắt mẹ phải đi làm.
Ấy vậy mà mẹ lúc nào cũng than khổ sở và than thở về tiền bạc. Gọi cho tôi, mẹ lúc nào cũng kêu cuộc sống khổ sở, công việc khổ. Tôi bảo nghỉ thì mẹ chửi. Mẹ còn bắt bố đi làm. Tôi thấy bố, lương hưu cũng cao và chẳng thiếu thốn gì thì bố có quyền được nghỉ ngơi nhưng mẹ lúc nào cũng cảm thấy mình khổ, còn mấy bố con đang sống sung sướng.
Tôi ở nước ngoài chi tiêu đắt đỏ hơn, mua gì làm gì để mẹ biết thì mẹ cũng đổi sang tiền Việt xong than khổ, chửi tôi không biết chắt chiu tiết kiệm. Mệt mỏi vô cùng. Tôi cũng muốn thông cảm với mẹ nhưng cuối tuần gọi điện muốn nói chuyện vui mà mẹ chỉ than khổ và nói về chuyện tiền nong.
Tôi không biết làm sao để trò chuyện với mẹ và giúp mẹ thoát khỏi cái khổ tâm lý mà tôi có cảm giác mẹ tự dựng nên, vì nó ngột ngạt vô cùng. Cảm giác cả ngày mẹ chỉ bị vây quay bởi cảm giác khổ sở và nghèo khó. Nếu cứ tiếp tục thế này, chắc tôi chẳng nói chuyện nổi với mẹ được nữa. Mọi người có thể cho tôi biết ý kiến được không?
Quỳnh Hương













English (US) ·