Hết lòng vì chồng con mà anh vẫn theo người phụ nữ khác

1 hour ago 5
Quảng Cáo

0943778078

Trong lúc chúng tôi còn chung nhà, anh đã dành sự quan tâm, những nụ cười và khoảng thời gian đẹp nhất cho người phụ nữ khác.

Chúng tôi kết hôn gần 9 năm, vợ chồng có với nhau hai đứa con đủ trai gái. Điều tôi từng mong mỏi rất đơn giản: mỗi ngày anh đi làm, tôi lo công việc của mình, tối đến cả nhà quây quần ăn cơm, cùng nhau chăm sóc và dạy dỗ các con. Thế rồi tôi nhận ra mong ước tưởng bình thường ấy lại trở nên xa xỉ. Những năm đầu mới cưới, anh còn cố gắng sắp xếp thời gian về nhà. Sau đó, những buổi tối anh ở nhà ngày càng ít. Có hôm các con đã ngủ từ lâu anh mới về, sáng hôm sau chúng còn chưa thức anh đã đi làm. Anh cần tìm giấy tờ hay đồ dùng gì trong nhà đều phải gọi điện hỏi tôi. Con học lớp nào, cô giáo tên gì, hôm nay có bài tập gì, nhiều khi anh cũng chỉ biết qua lời tôi kể.

Tôi nghĩ chắc anh bận đi làm, đàn ông phải lo công việc, kiếm tiền cũng là vì gia đình. Nhưng tôi hàng ngày cứ lo mọi việc trong nhà khi chồng chỉ coi nhà là nơi để về ngủ thì không thể không chạnh lòng. Tôi không cần anh phải mua những món quà đắt tiền, chỉ mong cuối tuần anh dành vài tiếng đưa các con đi chơi, cùng tôi ăn một bữa cơm tử tế, vậy mà điều đó ngày càng khó. Có lần con trai hỏi: "Mẹ ơi, sao bố lúc nào cũng đi làm, bố không thích ở nhà với mẹ con mình à". Tôi nghe xong chỉ biết cười rồi tìm cách chuyển sang chuyện khác. Đêm đó, khi các con ngủ, tôi nằm một mình và khóc. Tôi sợ nhất khi các con lớn lên mà trong ký ức của chúng, bố thường xuyên vắng mặt ở nhà.

Hơn 8 năm kể từ ngày anh bước vào cuộc đời tôi, tôi từng nghĩ mình sẽ có một mái ấm bình yên. Tôi cũng tự hào kể với mọi người rằng vợ chồng tuy bận rộn nhưng vẫn yêu thương nhau. Thế nhưng phía sau những câu chuyện ấy là hình ảnh tôi ngày càng cô đơn. Tôi vốn được mọi người nhận xét là vui vẻ, mạnh mẽ, có cá tính. Thật ra tôi chỉ đang dùng sự lạc quan để che đi những khoảng trống trong lòng. Tôi từng nhiều lần tự hỏi có phải mình đòi hỏi quá nhiều không, có phải phụ nữ lấy chồng rồi thì nên chấp nhận chồng bận rộn và ít quan tâm vợ hơn?

Rồi một ngày tôi biết anh đã thay lòng. Trong lúc chúng tôi vẫn còn sống chung dưới một mái nhà, anh đã dành sự quan tâm, những nụ cười và khoảng thời gian đẹp nhất cho một người phụ nữ khác. Tôi không làm ầm ĩ, cũng không muốn kéo các con vào những cuộc tranh cãi của người lớn. Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi chọn rời khỏi căn nhà ấy. Ngày xách vài túi quần áo ra thuê phòng ở riêng, trời vừa mưa vừa oi bức, tôi đi ngang qua con đường quen thuộc, nhìn căn nhà từng là nơi tôi nghĩ mình sẽ sống đến già mà nước mắt cứ chảy. Tôi không muốn các con nhìn thấy nên phải quay mặt đi lau vội.

Những tháng đầu tiên thực sự rất khó khăn. Tôi vừa nhớ con, vừa giận anh, vừa thương chính mình. Tôi nhờ ông bà trông con giúp một thời gian ngắn để ổn định cuộc sống. Có những đêm tôi tự hỏi tại sao người mình từng tin tưởng nhất lại có thể khiến mình đau đến vậy. Tôi lao vào công việc để không có thời gian suy nghĩ. Tôi hạn chế gặp gỡ bạn bè, càng không muốn bắt đầu một mối quan hệ mới. Sau này có người chủ động quan tâm, tôi cũng thử mở lòng nhưng rồi nhận ra mình chưa sẵn sàng. Tôi vẫn có cảm xúc, nhưng cứ ai tiến gần một chút, tôi lại tự động lùi lại. Có lẽ sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi không chỉ mất đi một người chồng mà còn mất rất nhiều niềm tin từng có về tình yêu.

Minh họa AI

Minh họa AI

Một năm sau ly hôn, tôi đón con về sống cùng. Điều khiến tôi day dứt nhất là các con. Tôi vẫn mong anh có thể làm một người bố tốt, dù chúng tôi không còn là vợ chồng. Tôi không muốn con phải lựa chọn đứng về phía ai. Tôi chỉ mong mỗi khi con cần, bố vẫn có mặt.

Gần hai năm kể từ ngày tôi rời đi, chưa từng hối hận về quyết định của mình. Tôi tiếc những năm tháng đã qua, tiếc một gia đình mà mình từng nghĩ sẽ cùng anh vun đắp đến cuối đời. Nếu được quay lại thời điểm chúng tôi mới cưới, có lẽ tôi vẫn chọn anh. Nhưng tôi sẽ không im lặng trước những tổn thương, cũng không cố tự thuyết phục mình rằng chỉ cần hy sinh là hôn nhân sẽ tốt đẹp.

Thêm một mùa đông nữa sắp đến, anh có cuộc sống mới, còn tôi vẫn một mình chăm sóc các con và cố gắng bước tiếp. Tôi vẫn chưa thể quên được anh, chưa thấy bình yên trong lòng. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi. Chân thành cảm ơn.

Duyên Hà

Read Entire Article