Quảng Cáo
0943778078
Cảm giác 'thiếu và chán' khiến người vợ tự hỏi: 'Đà Lạt ơi, tôi nên làm gì đây?'.
"Năm đầu lên Đà Lạt, ngày nắng thì mát, ngày mưa thì lãng mạn. Sáng ăn xong chồng uống cà phê, vợ uống trà, chiều chăm cây, trồng hoa. Nhưng sau ba năm cắm rễ, khi nhà đã ổn, hoa đã trổ, cây đã lớn thì tôi lại thấy thiếu thiếu, chán chán. Bây giờ bỏ thì thương mà vương thì tội".
Tôi tình cờ đọc được những dòng chia sẻ ấy trên mạng xã hội và thấy khá thú vị. Bởi lẽ, vài năm trở lại đây, không ít người thành phố cũng mang trong mình giấc mơ giống vậy. Họ bán nhà, bán căn hộ hoặc gom toàn bộ số tiền tích lũy nhiều năm để chuyển lên một vùng đất mới để sinh sống.
Có người muốn rời xa khói bụi, có người muốn con cái lớn lên trong môi trường trong lành, có người đơn giản chỉ muốn sống chậm sau nhiều năm tất bật với công việc.
Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ là người phụ nữ trong câu chuyện trên không hề than phiền về khí hậu, cũng không nhắc đến chuyện thu nhập hay cuộc sống khó khăn. Chị vẫn yêu Đà Lạt, vẫn thích ngôi nhà của mình, chỉ là sau ba năm, cảm giác háo hức ngày đầu không còn nữa.
Theo tôi, đây không phải câu chuyện riêng của Đà Lạt mà là tâm lý rất phổ biến của nhiều người khi quyết định thay đổi nơi sống với kỳ vọng tìm kiếm một cuộc đời mới.
Tôi nhớ cách đây không lâu cũng đọc được câu chuyện một người bán căn hộ ở thành phố, đầu tư 4,5 tỷ đồng làm farmstay gần Đà Lạt. Ban đầu, anh tin rằng chỉ cần có một khu vườn đẹp, vài căn phòng xinh xắn giữa rừng thông là khách sẽ tìm đến.
Nhưng sau ba năm, anh phải chấp nhận dừng cuộc chơi vì công suất phòng thấp, chi phí vận hành cao và nhiều vấn đề phát sinh. Hai câu chuyện tưởng như không liên quan nhưng lại có một điểm chung: cả hai đều bắt đầu bằng sự lãng mạn và kết thúc bằng hiện thực.
Theo tôi, có ba điều mà rất nhiều người thường ngộ nhận trước khi quyết định rời thành phố để lên Đà Lạt sống.
Thứ nhất, nhiều người đang nhầm lẫn giữa cảm giác thích một nơi với khả năng sống lâu dài ở nơi đó. Một chuyến du lịch ba ngày hay một tháng nghỉ dưỡng luôn để lại những ký ức đẹp.
Chúng ta thức dậy trong tiết trời se lạnh, ngồi ở quán cà phê nhìn xuống thung lũng, chiều lái xe qua những con đường đầy thông và nghĩ rằng đây chính là cuộc sống mình hằng mơ ước. Nhưng khi chuyển đến sống thật, mọi thứ không còn chỉ là những buổi sáng uống cà phê hay cuối tuần dạo chợ.
Đó còn là chuyện công việc, thu nhập, bệnh viện, trường học, những mối quan hệ xã hội và cả việc mỗi sáng thức dậy mình sẽ làm gì. Đến lúc ấy, Đà Lạt không còn là điểm đến mà trở thành nơi mình phải sống như bất kỳ thành phố nào khác.
Thứ hai, con người rất dễ đánh đồng sự mới mẻ với hạnh phúc. Năm đầu tiên, hầu như điều gì cũng khiến mình thấy thú vị. Một cơn mưa bất chợt, một buổi sáng đầy sương hay một khu vườn vừa trồng cũng đủ mang lại niềm vui.
Nhưng cảm xúc ấy không thể kéo dài mãi. Sau vài năm, khi ngôi nhà đã hoàn thiện, khu vườn đã xanh, những luống hoa nở đúng mùa, mọi thứ dần trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống.
Điều từng khiến mình háo hức mỗi ngày nay chỉ còn là công việc lặp đi lặp lại. Nhiều người lúc ấy lại nghĩ mình đã hết yêu Đà Lạt, trong khi thực chất họ chỉ đang bước qua giai đoạn "trăng mật" với nơi mình sinh sống.
Thứ ba, điều khiến nhiều người cảm thấy trống trải không nằm ở thành phố mà nằm ở việc họ không còn mục tiêu mới. Tôi để ý thấy không ít người dành nhiều năm để theo đuổi giấc mơ có một ngôi nhà ở Đà Lạt. Đến khi đạt được rồi, họ lại không biết bước tiếp theo là gì.
Nếu mỗi ngày chỉ xoay quanh việc chăm cây, uống cà phê, đi chợ rồi trở về nhà, cuộc sống rất dễ rơi vào trạng thái lặp lại. Điều này không chỉ xảy ra ở Đà Lạt. Bạn có thể sống ở TP HCM, Hà Nội, Đà Nẵng hay bất kỳ nơi nào khác, nếu cuộc sống thiếu những mục tiêu mới, cảm giác nhàm chán sớm muộn cũng sẽ xuất hiện.
Tôi không cho rằng giấc mơ lên Đà Lạt sống là sai. Ngược lại, nếu điều kiện tài chính cho phép và công việc phù hợp, đó vẫn là một lựa chọn đáng cân nhắc. Nhưng tôi nghĩ nhiều người đang đặt quá nhiều kỳ vọng vào một thành phố. Họ tin rằng chỉ cần đổi nơi ở thì cuộc sống sẽ tự động bình yên hơn, hạnh phúc hơn và ít áp lực hơn.
Trong khi đó, thành phố chỉ thay đổi môi trường sống, còn cảm xúc, mục tiêu và cách chúng ta đối diện với cuộc sống vẫn là những điều phải tự mình xây dựng.
Có lẽ vì vậy, điều đáng cân nhắc trước khi chuyển đến Đà Lạt không phải là mình yêu thành phố này đến mức nào, mà là sau ba năm, bảy năm hay mười năm, khi mọi thứ đã trở nên quen thuộc, mình sẽ sống vì điều gì.
Bởi một nơi đáng sống không chỉ là nơi có khí hậu dễ chịu hay cảnh đẹp, mà còn là nơi giúp mỗi người tìm thấy lý do để muốn thức dậy vào mỗi buổi sáng. Nếu không trả lời được câu hỏi ấy, thì dù là Đà Lạt hay bất kỳ thành phố nào khác, cảm giác "bỏ thì thương, vương thì tội" cũng rất dễ xảy ra.
P.P








