Mỗi lần vợ 'vào đường cùng' lại nhờ tôi giải quyết hậu quả

3 hours ago 9
Quảng Cáo

0943778078

Tôi nên đặt ra giới hạn nào để không biến mình thành người chồng kiểm soát nhưng cũng không là người giải quyết hậu quả mỗi khi việc vỡ lở?

Tôi viết những dòng này khi lòng nặng trĩu, không biết nên tiếp tục gia đình mình như thế nào. Vợ chồng tôi có bé gái 4 tuổi, vợ đang mang thai bé thứ hai được khoảng 5 tháng. Gia đình thuê một căn chung cư ở ngoại thành Hà Nội. Kinh tế từ trước đến nay gần như một mình tôi lo, thu nhập hiện tại khoảng 50 triệu đồng/tháng. Vợ chưa đóng góp nhiều về tài chính nhưng tôi chưa từng coi đó là vấn đề. Chi phí gia đình, sinh hoạt hàng ngày hay những lúc vợ cần tiền mua sắm cá nhân, trong khả năng của mình, tôi đều lo. Tôi cũng chưa từng muốn kiểm soát tiền bạc, điện thoại hay yêu cầu vợ phải báo cáo từng khoản chi tiêu, bởi tôi luôn nghĩ đã là vợ chồng thì điều quan trọng nhất vẫn là sự tin tưởng.

Minh họa AI

Minh họa AI

Cuộc sống của tôi khá đơn giản. Tôi đi làm, cố gắng về sớm ăn bữa cơm vợ nấu và chơi với con. Hiện vợ mang thai, có những lúc mệt mỏi nên tôi cũng cố gắng làm thêm với mong muốn sắp tới có thể thuê người giúp việc để vợ đỡ vất vả hơn. Hơn một năm trở lại đây, chuyện tiền bạc giữa hai vợ chồng liên tục xảy ra vấn đề. Có lần tôi đưa vợ cầm giúp 20 triệu đồng tiền mặt, sau đó vợ nói đã làm mất. Một lần khác, 40 triệu đồng tiền của con cũng được vợ tự ý sử dụng, đến khi tôi biết thì tiền đã hết. Sau đó tôi mới biết có những khoản tiền gia đình được vợ mang đi đầu tư và bị mất.

Cũng có thời điểm vợ vay bạn bè, vay qua ứng dụng, đến khi không tự giải quyết được nữa mới nói với tôi và tôi lại đứng ra xử lý. Trước đó, khi tôi phải đi công tác nước ngoài, ở nhà từng xảy ra những chuyện tương tự liên quan đến tiền và nợ. Gần đây nhất là tháng trước, bố mẹ hai bên có cho vợ chồng tôi một cây vàng nhân dịp kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Hai vợ chồng còn chưa kịp bàn sẽ giữ làm khoản tiết kiệm hay sử dụng vào việc gì thì tôi phát hiện vợ đã bán. Trước đó hai ngày chúng tôi có cãi nhau. Vợ nói vì giận và cảm thấy tổn thương nên mới hành động như vậy. Lúc đó tôi đã tin, thậm chí còn nghĩ có lẽ mình cũng có phần khiến vợ buồn nên chủ động hàn gắn.

Tôi nghĩ tiền mất còn có thể kiếm lại, không đáng để gia đình vì thế mà tan vỡ. Nhưng tối qua, tôi lại thấy ở vợ những biểu hiện rất giống những lần trước: liên tục nhìn điện thoại, gương mặt căng thẳng và hầu như không muốn giao tiếp với ai. Tôi cảm thấy có chuyện nên đã nhẹ nhàng hỏi: "Có việc gì thì nói với chồng". Vợ vẫn nói không có gì. Đến hôm nay, vợ nhắn hỏi tôi có thể đưa 45 triệu đồng hay không và hứa sau 3-7 ngày sẽ trả lại. Nếu không có 45 triệu đồng thì vợ muốn lấy 30 triệu đồng và trả dần trong ba tháng. Đọc tin nhắn ấy, điều khiến tôi suy sụp không còn là con số 30 hay 45 triệu nữa. Tôi nhận ra một vòng lặp đã xảy ra quá nhiều lần: có vấn đề về tiền nhưng giấu tôi, đến khi không thể tự giải quyết mới nói, hứa sẽ trả hoặc không để chuyện tương tự xảy ra nữa, rồi tôi lại tìm cách giải quyết. Một thời gian sau, mọi chuyện lại lặp lại.

Tôi trước đây có thu nhập tương đối ổn định và không nợ nần. Hiện tại, do chi tiêu gia đình thiếu kế hoạch cộng với những vấn đề phát sinh, tôi đã bắt đầu có một khoản nợ. Dù vậy, điều khiến tôi đau nhất không phải tiền. Tôi còn sức khỏe, còn công việc thì tiền mất có thể kiếm lại. Nếu hai vợ chồng thực sự cùng nhìn về một hướng, khó khăn đến đâu tôi nghĩ mình cũng có thể cố gắng. Điều tôi cảm thấy mình đang mất là niềm tin vào người vợ đã sống cùng mình nhiều năm.

Tôi từng nghĩ việc không kiểm soát vợ là sự tôn trọng cần có trong hôn nhân. Rồi sau quá nhiều lần, tôi không biết những điều mình được nghe đâu là sự thật, đâu chỉ là lời giải thích khi mọi chuyện đã không thể che giấu. Tôi rất giận, thất vọng và phải thừa nhận rằng tình cảm dành cho vợ hiện tại đã thay đổi rất nhiều. Nếu chỉ có hai vợ chồng, có lẽ quyết định sẽ đơn giản hơn. Thế nhưng chúng tôi có một bé gái 4 tuổi và một đứa trẻ khác vẫn trong bụng mẹ. Nhìn con, tôi không thể chỉ nghĩ đến cảm xúc của riêng mình. Tôi sợ một quyết định trong lúc tức giận sẽ khiến mình hối hận, nhưng cũng sợ rằng nếu cứ vì con mà bỏ qua, vài tháng hoặc vài năm nữa mọi chuyện lại tiếp tục và lúc đó hậu quả còn lớn hơn.

Lần này tôi chưa đưa số tiền vợ hỏi. Tôi muốn trước hết hai vợ chồng phải ngồi lại và vợ nói cho tôi toàn bộ sự thật: hiện có những khoản nợ nào, tiền đã được sử dụng vào đâu và còn điều gì tôi chưa biết. Tôi nghĩ mình cần biết sự thật trước khi quyết định có tiếp tục đứng ra giải quyết hay không. Rồi ngay cả khi tiền bạc cuối cùng có thể giải quyết được, có một câu hỏi tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời: niềm tin khi đã vỡ nhiều lần liệu còn có thể xây lại được không?

Tôi chia sẻ câu chuyện này không mong mọi người chỉ trích hay nặng lời với vợ tôi. Dù chuyện giữa hai vợ chồng sau này thế nào, cô ấy vẫn là mẹ của các con tôi. Tôi chỉ mong những anh chị đã lập gia đình, đặc biệt những người từng trải qua hoàn cảnh tương tự, cho tôi một góc nhìn tỉnh táo hơn. Với một cuộc hôn nhân mà vấn đề không còn nằm ở tiền bạc mà nằm ở sự trung thực và niềm tin, liệu tôi có nên cho gia đình thêm một cơ hội vì hai đứa trẻ?

Nếu tiếp tục, tôi nên đặt ra giới hạn như thế nào để không biến mình thành một người chồng kiểm soát nhưng cũng không tiếp tục là người giải quyết hậu quả sau mỗi lần sự việc vỡ lở? Hay khi một vấn đề đã lặp lại quá nhiều lần, tôi nên chấp nhận rằng có những thứ không thể chỉ dựa vào sự cố gắng của một người mà thay đổi được và bắt đầu chuẩn bị cho một hướng đi khác? Tôi thực sự đang đứng giữa hai phía: một bên là sự thất vọng và niềm tin gần như không còn, một bên là hai đứa con mà tôi rất thương. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Hữu Khoa

Read Entire Article