Mỗi năm dành dụm tiền cho bạn gái đi du lịch vẫn bị em 'cắm sừng'

9 hours ago 8
Quảng Cáo

0943778078

Những tấm hình họ đi ăn, xem phim khiến tôi chết lặng; tôi hỏi em cũng chẳng chối, bảo đã hết tình cảm với tôi từ lâu, muốn dừng lại.

Có người từng nói giữa hàng triệu người trên thế giới, gặp được người mình yêu đã là một cái duyên, còn đi cùng nhau đến cuối đời lại là một điều may mắn. Tôi từng tin mình là người may mắn ấy. Tôi và em quen nhau trong một chuyến công tác. Ban đầu chỉ là những cuộc trò chuyện xã giao, sau đó là những tin nhắn mỗi tối rồi những lần hẹn cà phê cuối tuần. Chúng tôi yêu nhau gần ba năm. Tôi từng nghĩ mình đã tìm được người phụ nữ sẽ cùng mình xây dựng một mái ấm. Em dịu dàng, hay cười và rất biết quan tâm người khác.

Những ngày tôi bận rộn với công việc, em luôn nhắc tôi ăn đúng giờ, thức khuya thì gọi điện giục nghỉ ngơi sớm. Tôi cũng cố gắng bù đắp cho em bằng tất cả những gì mình có. Tôi dành dụm tiền để đưa em đi du lịch mỗi năm một lần, đưa em về ra mắt bố mẹ, cùng em bàn chuyện cưới xin và dự định sang năm sẽ mua một căn hộ nhỏ rồi tổ chức đám cưới.

Minh họa AI

Minh họa AI

Hai bên gia đình đều biết chuyện, bạn bè cũng mặc nhiên xem chúng tôi là một cặp sắp về chung một nhà. Mọi thứ bắt đầu thay đổi khoảng hai tháng trước khi chia tay. Em không còn chủ động nhắn tin như trước. Những cuộc gọi của tôi thường bị từ chối với lý do em đang bận hoặc mệt. Có hôm tôi nhắn từ sáng đến tối mới nhận được một câu trả lời rất ngắn. Mỗi lần hẹn gặp, em đều viện đủ lý do để từ chối. Tôi tự an ủi rằng có lẽ em áp lực công việc nên mới như vậy. Tôi không muốn nghi ngờ người mình yêu.

Thế rồi sự im lặng của em kéo dài ngày một nhiều hơn. Có tuần chúng tôi chỉ nói với nhau vài câu. Tôi là người luôn chủ động làm lành, chủ động hỏi han, còn em ngày càng xa cách. Điều khiến tôi đau nhất không phải là những cuộc cãi vã mà là cảm giác mình đang dần trở thành người dưng trong mắt bạn gái. Cho đến một buổi chiều, tôi vô tình biết được cô đang tìm hiểu một người đàn ông khác. Họ quen nhau qua công việc. Những tấm hình cả hai đi ăn, đi xem phim mà tôi biết đã khiến tôi chết lặng. Khi tôi hỏi, em không chối cãi, chỉ nói rằng đã hết tình cảm với tôi từ lâu và muốn dừng lại. Tôi không níu kéo, chỉ hỏi một câu: "Nếu em không còn yêu nữa, tại sao không nói sớm hơn mà để anh chờ đợi trong hy vọng". Em im lặng.

Đến bây giờ, điều khiến tôi day dứt không phải là việc em yêu người khác, bởi tình cảm vốn không thể ép buộc. Tôi chỉ không hiểu tại sao em không chọn cách kết thúc rõ ràng trước khi bắt đầu một mối quan hệ mới. Tại sao phải để tôi sống trong cảm giác chờ đợi từng cuộc gọi, từng tin nhắn suốt nhiều tuần liền? Tại sao những lời hứa về tương lai, về đám cưới, về ngôi nhà nhỏ lại có thể biến mất nhanh đến vậy? Có phải tôi đã vô tâm ở đâu đó mà không nhận ra? Có phải vì quá tập trung kiếm tiền cho tương lai nên tôi quên mất cách giữ lửa cho tình yêu? Hay đơn giản là em chưa từng yêu tôi nhiều như tôi vẫn nghĩ?

Đã có lúc tôi trách em rất nhiều, rồi nghĩ lại nếu trái tim em không còn thuộc về tôi thì giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tôi chỉ tiếc những năm tháng cả hai đã cùng nhau vun đắp, tiếc những dự định còn dang dở và tiếc chính mình vì đã tin rằng chỉ cần chân thành thì sẽ có một cái kết đẹp. Bây giờ tôi tập quen với cuộc sống không có. Cuối tuần không còn ai giục tôi đi ăn, mỗi tối cũng không còn những cuộc gọi kéo dài đến khuya, mọi thứ trở lại như trước khi yêu.

Nếu một ngày nào đó em đọc được những dòng này, tôi không còn trách nữa. Tôi chỉ mong em sẽ đối xử chân thành với người đến sau. Nếu không còn yêu, hãy nói một lời để họ còn biết đường bước tiếp, đừng để ai phải trải qua cảm giác bị bỏ lại trong im lặng như tôi. Còn tôi, có lẽ sẽ mất thêm một thời gian để chữa lành. Tôi vẫn tin ngoài kia sẽ có một người trân trọng sự chân thành của mình. Chỉ là sau câu chuyện này, tôi không còn dám tin tuyệt đối vào những lời hứa. Điều tôi mong nhất không phải gặp một người hoàn hảo, mà là gặp một người đủ chân thành để nếu hết yêu cũng sẽ nói với tôi bằng sự tử tế, thay vì để tôi tự nhận ra mình đã bị thay thế từ lúc nào không hay. Mong được các bạn chia sẻ cảm xúc với tôi.

Duy Nguyễn

Read Entire Article