Mong giúp cậu học trò mồ côi thực hiện ước mơ học đại học

2 hours ago 7
Quảng Cáo

0943778078

Không đầu hàng trước cuộc sống nghèo khó, cậu học trò mồ côi mẹ Phạm Quảng Minh Nhân (18 tuổi, Trường THPT Bình Thủy, TP.Cần Thơ) không ngừng nỗ lực trong học tập, nhưng lúc này em rất cần được giúp đỡ để ước mơ làm dược sĩ trở thành hiện thực.

Căn nhà biến dạng do sạt lở

Một ngày giữa tháng 7, mây đen xám xịt, cô Nguyễn Thị Phương (giáo viên chủ nhiệm lớp 12B4, Trường THPT Bình Thủy, TP.Cần Thơ), vừa chạy xe máy vừa ái ngại nhìn trời khi đi đến nhà Nhân ở khu vực Thới Hòa, P.Thới An Đông, TP.Cần Thơ. Cô Phương kể về cậu học trò mồ côi mẹ luôn vượt khó: "Nhà của Nhân cách trường hơn 15 km, xa xôi bậc nhất trong lớp. Hằng ngày em phải đi học sớm hơn bạn bè. Trời mưa thì việc đi lại gian nan, vất vả gấp bội phần".

Mong giúp cậu học trò mồ côi thực hiện ước mơ học đại học - Ảnh 1.

Căn nhà của Nhân nằm ở ven sông, xuống cấp nặng

ẢNH: THANH DUY

Băng qua những chiếc cầu, con đường nông thôn, nhà của Nhân hiện ra chênh vênh bên mé sông. Những vết sạt lở, sụt lún khiến tổ ấm của ba cha con (em trai Nhân chuẩn bị lên lớp 7 - PV) ngày càng biến dạng, nghiêng hẳn về một phía.

Bước qua cánh cửa tôn, cảm giác bất an ập tới vì sàn gạch nhấp nhô như gợn sóng, nứt bể hỗn độn, trơ ra lớp xi măng và cát nền. Giữa nhà, một khoảng gạch đã bị dòng sông nuốt chửng, tạo thành cái hố như miệng giếng. Mọi người "chữa cháy" bằng một miếng ván mỏng để bước qua. Ba cha con biết nguy hiểm rình rập nhưng bấm bụng ở tạm, vì chẳng có tiền sửa chữa.

Nhìn di ảnh vợ, ông Phạm Văn Tùng (54 tuổi, cha của Nhân) rưng rưng nhắc về quá khứ. Thời trẻ, ông làm công nhân kho, vợ làm cho một công ty may trong Khu công nghiệp Trà Nóc. Năm 2018, tích góp mãi không đủ, hai vợ chồng vay 20 triệu đồng theo diện hộ cận nghèo để cất mái nhà tôn, nhưng khi căn nhà hoàn thành thì vợ phải chống chọi với bệnh ung thư vú.

Việc chữa trị kéo dài khiến kinh tế gia đình kiệt quệ. Đến năm 2019, bệnh tình trở nặng, vợ ông phải nằm Bệnh viện Ung bướu TP.Cần Thơ suốt 6 - 7 tháng, mọi việc một mình ông xoay xở. "Cứ chập tối, tôi phải gửi vợ cho người nuôi bệnh cùng phòng trông giùm để kịp chạy về nhà lo cơm nước cho hai đứa nhỏ. Tháng cuối cùng, bác sĩ trả vợ tôi về nhà, sự sống của bà ấy bắt đầu đếm ngược", ông Tùng xót xa kể lại.

Với Nhân, tuổi thơ của hai anh em đã quen với sự chờ đợi, mong muốn được mẹ âu yếm. Bởi khi còn khỏe, mẹ làm tăng ca từ sáng sớm đến tối mịt để đổi lấy miếng cơm manh áo. Đau đớn thay, khoảng thời gian Nhân được ở bên cạnh mẹ nhiều nhất lại là những ngày mẹ bất động trên giường bệnh, lồng ngực phập phồng bên bình ô xy, cơ thể hao mòn chỉ còn da bọc xương.

"Tháng cuối cùng trước khi mất, mẹ đau quằn quại nhưng em không giúp gì được", Nhân không cầm được nước mắt khi những ký ức đau thương ùa về. Tiếng khóc nghẹn ngào của cậu học trò mồ côi khiến người cha đau xé lòng.

Người cha bế tắc

Từ ngày vợ mất, ông Tùng một mình gồng gánh nuôi hai con thơ. Nghề sửa máy móc nông nghiệp tại nhà ế ẩm, ông phải chạy xe máy đi sửa dạo. Có ngày rong ruổi 5 - 7 cây số mà chẳng ai kêu, ông lại xin đi phụ hồ, làm cỏ thuê. Ai mướn gì ông làm nấy, miễn có tiền lo cho hai con ăn học.

Ngày trước, cả ba cha con phụ thuộc vào một chiếc xe máy cũ. Mỗi sáng, người cha thức dậy từ tinh mơ để lo cơm nước, chở hai con tới trường rồi mới đi làm. Ông Tùng cho biết nghề đi sửa máy dạo phụ thuộc vào giờ giấc của chủ, nhiều khi xong việc thì trời đã tối mịt. Nhân tan học thì ngồi đợi ở hành lang trường, có khi 7 - 8 giờ tối cha mới tới. Ông Tùng xúc động: "Những hôm trời mưa, đường ngập, kẹt xe, nhìn con co ro đợi trên băng ghế đá mà tôi đứt từng đoạn ruột. Vậy mà chưa bao giờ con than vãn, vẫn quyết tâm học đến cùng".

Không ngừng cố gắng nhưng cái nghèo cứ bám riết. Thu nhập bấp bênh của ông Tùng chỉ đủ lo bữa ăn và tiền xăng xe. Căn nhà ngày một nghiêng sâu ra lòng sông, mỗi khi mùa nước nổi tràn về từ tháng 9, nước dâng lên ngập quá đầu gối. Mặc dù ông đã xây bức tường chắn nước nhưng vẫn bất lực trước thủy triều. Đồ đạc trong nhà ngập nước, mục nát theo thời gian.

Bí quá, ông liều mình vay tiếp 30 triệu đồng nâng nền nhà. Để có tiền trả nợ, ông thuê 2 công đất với khoảng 20 gốc sầu riêng chăm sóc kiếm công làm lời. Thế nhưng, sầu riêng mất giá, công sức đổ sông đổ biển, ông phải gánh thêm khoản lỗ hơn 10 triệu đồng tiền phân bón.

Rời căn nhà chông chênh của cậu học trò mồ côi mẹ cùng những trăn trở của người cha nghèo khó, cô giáo Nguyễn Thị Phương nặng lòng khi nghĩ tới ước mơ học ngành dược của Nhân trở nên quá xa xôi. Cô Phương bày tỏ: "Nhà Nhân quá nghèo và khổ sở. Những khoản đóng góp cho lớp, cho trường, thầy cô đều lặng lẽ đóng giùm để em đỡ phần lo nghĩ. Tôi rất mong những tấm lòng hảo tâm sẽ dang tay giúp đỡ để Nhân được bước vào giảng đường".

Mọi sự đóng góp, ủng hộ giúp em Phạm Quảng Minh Nhân, quý độc giả vui lòng gửi về: Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 10006868 - Eximbank - chi nhánh Sài Gòn; hoặc số tài khoản: 6868866868 - Vietcombank - chi nhánh Tân Định. Nội dung ghi: Giúp đỡ em Phạm Quảng Minh Nhân; hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến em Minh Nhân trong thời gian sớm nhất.

Read Entire Article