Quảng Cáo
0943778078
Không ai biết trước những ngã rẽ của cuộc sống. Nhưng có những người, bằng sự chủ động và tình thương rất thực tế, đã kịp chuẩn bị cho gia đình một điểm tựa từ những ngày còn bình yên…
Căn nhà mới của anh Lã Quý Lâm nằm trong một con hẻm yên tĩnh cũ ở phía Nam, TP.HCM. Buổi chiều, nắng hắt qua khoảng ban công còn thơm mùi vôi mới. Một vài hạng mục đang được hoàn thiện.
Những căn phòng còn trống, nhưng trong câu chuyện của anh Lâm, căn nhà ấy đã có hình hài rất rõ: nơi hai đứa con sẽ lớn lên, nơi gia đình có thêm nguồn thu ổn định, và cũng là kế hoạch mà vợ anh - chị Trần Thị Thu Huyền - đã chuẩn bị từ khi mọi thứ còn bình yên.
Anh Lâm, 42 tuổi, là giảng viên dancesport (khiêu vũ thể thao). Tiếp chúng tôi trong một buổi chiều đầu hè, trên tay anh là những kỷ niệm mà chị Huyền để lại, trong đó có tấm bằng thạc sĩ Quản trị kinh doanh của chị.
Với anh, tấm bằng ấy không chỉ nhắc về một chặng đường học tập. Nó gợi lại hình ảnh một người phụ nữ luôn tiến về phía trước, làm gì cũng có kế hoạch, đã nghĩ là nghĩ đến cùng, đã làm là làm đến nơi.
Trong nhiều gia đình, bảo hiểm nhân thọ thường được xếp sau rất nhiều ưu tiên khác. Khi thu nhập chưa thật dư dả, con còn nhỏ, khoản vay ngân hàng còn nhiều, kế hoạch làm ăn còn dang dở, một khoản phí định kỳ dễ bị xem là điều có thể chờ thêm.
Nhưng chị Trần Thị Thu Huyền không nghĩ vậy.
Là phó phòng tại một chi nhánh ngân hàng Vietcombank, chị quen với những con số, kế hoạch tài chính và áp lực ra quyết định. Trong gia đình, chị cũng là người chủ động sắp xếp nhiều việc lớn nhỏ, từ công việc, học hành, tài chính đến tương lai của các con.
Năm 2022, khi gia đình đang trong giai đoạn tạo lập tài sản, chị Huyền đứng vay một khoản lớn để mua đất, chuẩn bị xây căn hộ dịch vụ cho thuê. Đó là kế hoạch chị tính toán cho tương lai: ngoài thu nhập hằng tháng, gia đình cần có thêm nguồn thu ổn định để lo cho các con và tạo nền tảng lâu dài.
Cũng trong giai đoạn ấy, chị quyết định tham gia bảo hiểm nhân thọ tại FWD Việt Nam. Không phải vì sức khỏe có dấu hiệu bất thường. Không phải vì ai thúc ép. Càng không phải vì chị bi quan về cuộc sống. Đó là một quyết định rất thực tế của một người phụ nữ quen nhìn xa hơn một bước cho tương lai.
Với chị, bảo hiểm không phải là khoản chi phát sinh, mà là một phần trong kế hoạch bảo vệ gia đình. Khi còn khỏe mạnh, còn làm việc, còn có khả năng thu xếp, đó chính là thời điểm phù hợp nhất để chuẩn bị.
Anh Lâm từng có chút phân vân. Thời điểm đó, gia đình còn nhiều khoản phải lo. Thêm một khoản đóng phí định kỳ đồng nghĩa với việc phải tính toán chặt chẽ hơn trong chi tiêu. Nhưng anh hiểu và tôn trọng vợ mình.
"Với Huyền, đã nói là làm. Cô ấy không làm vì lo sợ điều gì, mà vì muốn gia đình luôn vững vàng tiến về phía trước", anh Lâm kể.
Không chỉ tham gia bảo hiểm cho bản thân, chị Huyền còn chủ động chuẩn bị thêm cho hai con. Cách làm ấy thể hiện rõ một tư duy nhất quán: bảo vệ gia đình không phải là phản ứng khi biến cố xảy ra, mà là sự chuẩn bị có trách nhiệm từ lúc mọi thứ còn ổn định.
Đầu năm 2025, trước thềm Tết Nguyên đán, chị Huyền có những dấu hiệu bất thường về tiêu hóa. Ban đầu, gia đình nghĩ chỉ là bệnh dạ dày thông thường. Công việc căng thẳng, ăn uống thất thường, đau dạ dày là chuyện không hiếm.
Đi khám, bác sĩ cho thuốc uống, hẹn sau Tết cho nội soi kiểm tra kỹ hơn. Nhưng kết quả thăm khám sau đó đã thay đổi tất cả. Chị Huyền mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
Một chẩn đoán như vậy không chỉ là tin dữ với người bệnh. Nó là cú sốc đối với cả gia đình.
Áp lực tài chính đến gần như cùng lúc. Viện phí, thuốc men, chi phí đi lại, chăm sóc, thu nhập bị ảnh hưởng, khoản vay vẫn đến hạn, kế hoạch xây nhà còn dang dở, việc học tập của các con... Với một gia đình trẻ đang trong giai đoạn tạo lập tài sản, chỉ một biến cố cũng đủ làm mọi thứ chao đảo.
Anh Lâm kể, đã có lúc anh nghĩ đến việc phải bán đất, bán nhà để chữa bệnh cho vợ. Nhưng chị Huyền không đồng ý. Chị muốn giữ lại những gì hai vợ chồng đã gây dựng. Chị muốn căn nhà phải được xây xong, bởi đó không chỉ là tài sản, mà là kế hoạch tương lai cho chồng con.
"Vợ tôi nói phải giữ lại, vì căn nhà là nguồn thu nhập mới để lo cho cả nhà", anh Lâm nghẹn ngào nhớ lại.
Trong quá trình chị Huyền điều trị, quyền lợi bảo hiểm từ FWD Việt Nam được chi trả cho các khoản viện phí và thuốc men. Sau khi chị qua đời, gia đình tiếp tục nhận được khoản chi trả quyền lợi bảo hiểm. Với anh Lâm và hai con, đó là nguồn tài chính quan trọng để ổn định cuộc sống sau mất mát.
Anh Lâm không nói về khoản tiền ấy như một sự thay thế. Không khoản chi trả nào có thể thay thế một người vợ, một người mẹ. Nhưng anh nói rất rõ: nhờ sự chuẩn bị của chị Huyền, gia đình không phải bước vào một cuộc khủng hoảng tài chính khác ngay sau biến cố tinh thần quá lớn.
Gia đình không phải bán đất giữa lúc khó khăn. Kế hoạch xây nhà không bị dừng lại. Hai con vẫn có một nền tảng để tiếp tục học tập, sinh hoạt ổn định. Anh Lâm có thêm thời gian để sắp xếp lại cuộc sống, thay vì phải vội vã xoay xở trong áp lực nợ nần và chi phí.
Nhiều người khi nhắc đến bảo hiểm nhân thọ thường quan tâm trước hết đến con số: đóng bao nhiêu, nhận ra sao, chi trả thế nào...
Nhưng với người trong cuộc, giá trị của bảo hiểm đôi khi nằm ở những điều gia đình không phải đánh đổi. Không phải bán đi tài sản đã dành nhiều năm gây dựng. Không phải dừng lại kế hoạch học hành của con. Không phải để người ở lại bắt đầu lại từ con số âm sau một mất mát tinh thần quá lớn.
Từ câu chuyện của gia đình anh Lâm, bảo hiểm nhân thọ hiện lên không phải như một khái niệm xa xôi, càng không phải một sản phẩm chỉ dành cho những người dư dả. Nó là một lớp bảo vệ rất thực tế cho những gia đình đang có trách nhiệm tài chính lớn: nuôi con, trả nợ, tích lũy, đầu tư và chuẩn bị tương lai.
"Khi chưa trải qua, mình có thể nghĩ bảo hiểm là khoản chi thêm. Nhưng đến lúc cần, mới thấy đó là một phần rất quan trọng trong kế hoạch tài chính gia đình", anh Lâm nói.
Ở mỗi tầng trong căn nhà mới, anh Lâm chỉ cho chúng tôi vị trí từng căn phòng, khu vực dự định cho thuê, nơi các con có thể sinh hoạt. Cách anh nói về căn nhà không giống một người chỉ đang kể về tài sản. Anh đang kể về một lời hứa.
Với anh, mỗi viên gạch nơi đây đều có phần của vợ. Không phải theo nghĩa bi lụy, mà theo một cách rất thực tế: chị đã nghĩ về tương lai của gia đình trước khi biến cố xảy ra, và sự chuẩn bị ấy giúp tương lai đó không bị đứt gãy.
Ở một góc khác của câu chuyện, anh Lâm nhắc đến những buổi tối hai vợ chồng cùng chia sẻ niềm vui và sự say mê với dancesport. Chị Huyền ban ngày làm ngân hàng, có thời điểm buổi tối vẫn đi tập, đi dạy, tham gia biểu diễn phong trào. Dancesport với chị là cách cân bằng cuộc sống thay cho những thú vui giải trí khác, cũng là nơi hai vợ chồng có thêm những khoảng thời gian đồng hành.
Nhắc đến vợ, anh Lâm không chỉ nhớ một người phụ nữ của công việc và kế hoạch. Anh nhớ một người tràn đầy năng lượng, thích học hỏi, thích vận động, thích làm đến cùng những điều mình tin là đúng. Vì vậy, với anh, hoàn thiện căn nhà chính là cách gia đình tiếp tục phần kế hoạch chị Huyền đã khởi đầu.
Trong nhiều gia đình, người mua bảo hiểm có thể chỉ là một người. Người ký hợp đồng là một người. Người thu xếp đóng phí cũng có thể là một người. Nhưng khi biến cố xảy ra, người được bảo vệ thường là cả gia đình phía sau.
Câu chuyện của chị Huyền cho thấy rõ điều đó. Chị là người chủ động tham gia bảo hiểm. Nhưng người được nâng đỡ sau cùng là chồng và hai con.
Điều đáng chú ý là chị Huyền không xem bảo hiểm như một quyết định tách rời. Nó nằm trong cùng một mạch suy nghĩ với tất cả những gì chị làm: học thêm để phát triển sự nghiệp, vay mua đất để tạo nguồn thu, xây nhà để ổn định cho con, tham gia bảo hiểm để bảo vệ kế hoạch sống trước rủi ro.
Đó là cách một người phụ nữ hiện đại yêu thương gia đình, không chỉ bằng chăm sóc hằng ngày, mà bằng khả năng chuẩn bị cho những tình huống khó nhất. Không phải chờ khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu. Không phải chỉ nghĩ đến hiện tại. Càng không phải để tương lai của chồng con phụ thuộc hoàn toàn vào may rủi.
Từ trải nghiệm của mình, anh Lâm nói anh hiểu hơn vì sao vợ đã quyết định như vậy.
"Không phải có thật nhiều tiền mới mua bảo hiểm. Quan trọng là mình có xem đó là ưu tiên trong kế hoạch lo cho gia đình hay không. Nếu đã xem là ưu tiên, mình sẽ tìm cách thu xếp", anh chia sẻ.
Hai đứa trẻ rồi sẽ lớn lên trong một nhịp sống khác, thiếu vắng mẹ nhưng không thiếu đi nền tảng mà mẹ đã chuẩn bị. Anh Lâm vẫn tiếp tục công việc, tiếp tục chăm con, tiếp tục hoàn thiện căn nhà.
Với anh Lâm, sau tất cả những gì đã đi qua, quyết định của vợ anh không còn là một lời đề nghị. Đó là cách chị Huyền âm thầm nói với chồng con rằng: dù chuyện gì xảy ra, gia đình vẫn phải có một điểm tựa để tiếp tục.
Không trì hoãn. Không chần chừ.
Với chị Huyền, thương gia đình là nghĩ xa, và đã nói là sẽ làm.













