Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_4e1d0795b61ff07e48df77769f7c0d05, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
Mưa vẫn rơi trên mái nhà xưa - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

Mưa vẫn rơi trên mái nhà xưa

9 hours ago 3
Quảng Cáo

0943778078

ngôi nhà  - Ảnh 1.

Nước mưa được trữ trong các khạp để dùng dần sau đó - Ảnh minh họa: T.T.D.

Ngôi nhà gần như hoang phế vì không còn ai ở nữa. Mái ngói thủng lỗ chỗ, phải phủ tạm những tấm bạt. Cột kèo đã bị mối xông, chỗ nọ chỗ kia rệu rã theo năm tháng.

Chiều nay, trong ngày giỗ bà ngoại, con cháu từ nhiều nơi trở về. Những nén hương được thắp lên, khói bay chậm trong gian nhà tối. Ngoài trời, một cơn mưa dông bất chợt kéo đến. Mưa trút xuống mái ngói cũ rồi lan ra khắp sân, thấm vào từng góc hiên.

Lũ trẻ con trong nhà, những đứa con, đứa cháu của tôi còn chập chững tuổi lên hai lên ba, chạy ra hiên, chìa những bàn tay nhỏ xíu hứng nước mưa. Nước từ mái ngói chảy thành dòng, rơi xuống sân vỡ thành từng giọt trong veo.

Chúng cười khanh khách, gọi nhau ơi ới rồi lại đưa tay ra hứng, như thể vừa phát hiện ra một điều kỳ diệu. Tôi đứng nhìn, bất chợt thấy hình ảnh ấy quen đến lạ.

Ngày ấy cũng vào một buổi chiều đầu hạ, cơn dông kéo đến với những đám mây đen ùn ùn, rồi mưa trút xuống ào ạt. Tôi đứng dưới mái hiên, hứng từng giọt mưa rơi. Rồi chớp lòa, rồi sấm động. Thằng bé là tôi hoảng sợ, chạy vội vào níu chân bố.

Và rồi, giữa những âm thanh lộp độp, rào rào, loảng xoảng dội lên từ mái ngói và ngoài sân, tôi ngơ ngác khi thấy những hòn đá nhỏ từ trên trời rơi xuống. Bố reo lên, vừa ngạc nhiên vừa thích thú: "Mưa đá, mưa đá rồi!".

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được chứng kiến một cơn mưa đá. Bố đội nón, chạy vội ra sân, cúi xuống nhặt một nắm những viên đá nhỏ còn lạnh buốt. Bố đem vào, bỏ vào chiếc cốc thủy tinh, rót nước lọc, cho đường, vắt chanh.

Và rồi tôi được uống cốc nước chanh đá đầu tiên trong đời. Ngày ấy ở quê đâu đã có điện, nói gì đến tủ lạnh. Bởi thế, cái mát lạnh ấy đi qua cổ họng, lan xuống tận trong người, để lại một cảm giác khiến tôi nhớ mãi đến tận bây giờ.

Hôm nay, dưới mái hiên nhà, tôi cũng đứng cạnh con, cũng đưa tay ra hứng nước mưa. Có lẽ nước mưa vẫn mát lạnh như xưa nhưng tôi không còn cái vẻ thích thú hồn nhiên của một đứa trẻ nữa, mà lại trầm ngâm nhớ về ngày cũ.

Tôi nhớ ông, nhớ bà, rồi cả bố tôi, những người đã khuất xa phía trời cao mây trắng. Và tôi lại thấy mình, như bố tôi thuở nào, đứng cạnh đứa con thơ chập chững lên ba, bi bô nói cười, hứng từng giọt mưa rơi.

Đời người như một vòng tròn lặng lẽ lặp lại. Bố mẹ ta rồi cũng già đi, lần lượt trở về với ông bà. Rồi ta lớn lên, có những đứa con của riêng mình. Chỉ là cuộc sống giờ đã khác, cảnh xưa cũng không còn như trước, để mỗi lần trở về quê cũ, nhất là trong những cơn mưa chiều, lòng người lại dâng đầy hoài niệm.

Ông bà nội ngoại tôi có nhiều con, gia đình khi xưa lúc nào cũng đông đúc, rộn ràng tiếng nói cười. Còn bây giờ, khi ông bà đã khuất núi, các bác cũng lần lượt ra đi, trong đó có cả bố tôi, mỗi nhà chỉ còn một vài người con, mỗi người một phương.

Những bữa cơm sum vầy thưa dần, chỉ còn lại trong những ngày giỗ chạp, khi con cháu trở về, ngồi lại bên nhau như cố níu giữ một điều gì đó đang xa dần theo năm tháng.

Khi lên xe rời đi, lòng tôi cứ lưu luyến buổi chiều mưa ấy. Mưa ơi, có lẽ bao đời nay mưa vẫn thế, nhưng sao những giọt mưa rơi trên mái ngói nhà cũ lại khiến tôi rưng rức nhớ về những tháng ngày xưa cũ. Thương thật thương.

Read Entire Article