Người cảnh sát hình sự biệt danh Thảo 'Bò' và ước mơ cuộc đời ở tuổi 75

1 hour ago 7
Quảng Cáo

0943778078

Một thời, trung tá Lê Minh Thảo nổi danh bởi tài nghệ võ thuật, sự gan dạ, khiến tội phạm nghe là 'xanh mặt'. Cuối đời, ông sống trong căn nhà cấp 4 mượn, mang trên mình những vết thương chiến tranh và sống thanh bạch.

Chúng tôi đến buôn Kmrơng Prông, phường Tân An, tỉnh Đắk Lắk, tìm gặp trung tá Lê Minh Thảo (75 tuổi). Căn nhà được cho ở nhờ của người cán bộ cảnh sát hình sự từng vào sinh ra tử, từng đối mặt với những tên tội phạm nguy hiểm và nhiều lần đứng trước ranh giới sống - chết này chật hẹp, đơn sơ, nóng bức, khiến chúng tôi chạnh lòng.

Người cảnh sát hình sự không biết lùi bước trước tội phạm

Năm 1969, ông Thảo tham gia lực lượng Công an nhân dân vũ trang, công tác tại đơn vị đặc công C26 thuộc Bộ Tư lệnh Công an nhân dân vũ trang. Năm 1974, ông chuyển sang Trung đoàn Cảnh sát bảo vệ - Bộ Công an. 

Đến năm 1977, ông về Đắk Lắk và gắn bó với lực lượng công an tỉnh cho đến ngày nghỉ hưu, với cấp hàm trung tá Cảnh sát nhân dân. Ở Đắk Lắk, ông lần lượt công tác trong lực lượng cảnh sát cơ động, tham gia các đợt truy quét Fulro, dạy võ thuật cho cán bộ, chiến sĩ rồi chuyển sang làm cảnh sát hình sự.

Người cảnh sát hình sự biệt danh Thảo 'Bò' và ước mơ cuộc đời ở tuổi 75- Ảnh 1.

Ông Lê Minh Thảo kể lại những tháng năm làm cảnh sát hình sự với phóng viên Báo Thanh Niên

ẢNH: Q.V

Trung tá Lê Minh Thảo, còn có biệt danh Thảo "Bò" vì ông là thành viên của đội cảnh sát hình sự được đặt tên "đội trinh sát động vật" bởi đại tá Văn Ngọc Thi - người đội trưởng của họ. Những biệt danh như Trung "Gà", Chinh "Nhím", Quyn "Voi", Thắng "Trâu Đất", Thảo "Bò"... gắn với tài nghệ và tính cách của từng người, trở thành những cái tên khó quên của một thế hệ cảnh sát hình sự trên địa bàn Tây nguyên.

Nay người cán bộ của đội cảnh sát hình sự này đã nghỉ hưu. Đôi tai ông gần như không còn nghe rõ do bị thủng màng nhĩ và tổn thương bởi sức ép bom nổ trong chiến tranh. Muốn trò chuyện với ông, vợ ông - bà Phan Thị Thu Thủy - phải ghé sát vào tai trái nói thật to. Tai phải của ông mất hoàn toàn thính giác. Trong đầu ông vẫn còn một mảnh đạn găm chặt từ năm 1972. 

Ông có giấy chứng nhận thương binh hạng 4/4. Trái gió trở trời, những cơn đau từ các vết thương cũ lại hành hạ ông. Thế nhưng khi câu chuyện chuyển sang những năm tháng làm nhiệm vụ, đôi mắt người cựu cảnh sát bỗng sáng lên.

 "Trước đây, tôi học võ trinh sát đặc công", ông nói. Nói xong, ông bất chợt đứng dậy. Dù đã yếu, ông vẫn diễn lại một vài thế võ, cách khống chế tội phạm. "Nếu cho phép tôi vẫn tiếp tục tham gia truy bắt tội phạm", ông khẳng khái.

Người cảnh sát hình sự biệt danh Thảo 'Bò' và ước mơ cuộc đời ở tuổi 75- Ảnh 2.

Muốn trò chuyện với ông, vợ ông - bà Phan Thị Thu Thủy - phải ghé sát vào tai trái nói thật to

ẢNH: QUANG VIÊN

Đại tá Văn Ngọc Thi nhớ rất rõ người đồng đội của mình: "Anh ấy sống rất giản dị và trách nhiệm rất cao. Giao công việc gì cũng cố gắng vượt khó để hoàn thành, mà hoàn thành rất xuất sắc. Hằng năm anh ấy thường được đề nghị khen thưởng, tuyên dương". Trong đội, ông Thảo từng giữ vai trò đội phó đội truy nã tội phạm

Ông Thi không thể quên cuộc truy bắt Nguyễn Văn Bé, đối tượng liên quan đến vụ giết người, cướp tiệm vàng. Đối tượng cố thủ trong nhà, dùng súng K59 bắn ra, diễn biến ngoài dự tính ban đầu. Trong lúc vừa tìm cách tránh đạn của đối phương, vừa bằng mọi giá bắt được Bé, ông Thi hô ông Thảo tiếp cận nhà cạy ván cửa để toàn đội xông lên khống chế Bé.

Trong một vụ khác, ông Thảo lần theo dấu một tên tội phạm giết người suốt nửa tháng giữa rừng. Khi xác định đối tượng đang ẩn náu ở một căn nhà trong rừng, ông giả làm người đi mua heo. Biết đối tượng luôn cảnh giác và mang súng bên người, ông kiên nhẫn chờ thời cơ. Đến lúc đối tượng sơ hở, ông lao vào khống chế.

Lần khác, một đối tượng bị truy nã từ miền Bắc vào Đắk Lắk, thay tên đổi họ, làm nghề thầu xây dựng, lấy vợ và sinh con. Ông Thảo giả làm người có nhu cầu xây nhà để tiếp cận. Khi đối tượng ra quán nước trao đổi công việc, ông bất ngờ khống chế, còng tay và đọc lệnh bắt tại chỗ. 

"Ngày đó đội cảnh sát hình sự bắt tên tội phạm nào là gần như không tên nào thoát được", ông Thảo cho biết.

"Nhiều vụ anh Thảo sát cánh với tôi và anh em. Những chuyên án quan trọng tôi thường điều anh Thảo đi cùng. Không ít vụ đối tượng sử dụng vũ khí nóng, nhưng khi hô xung phong là anh ấy xung phong liền", đại tá Văn Ngọc Thi, nguyên Trưởng phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Đắk Lắk chia sẻ.

Người cảnh sát hình sự biệt danh Thảo 'Bò' và ước mơ cuộc đời ở tuổi 75- Ảnh 3.

Ông Thảo diễn lại một vài thế võ, cách khống chế tội phạm

ẢNH: QUANG VIÊN

Mong một mái nhà riêng để… chết có chỗ thờ

Những câu chuyện về một thời trận mạc, truy bắt tội phạm khiến người nghe dễ hình dung về một người đàn ông mạnh mẽ, quyết liệt. Nhưng cuộc sống hôm nay của trung tá Lê Minh Thảo lại khiến người ta không khỏi chạnh lòng. 

Căn nhà vợ chồng ông Thảo đang ở không phải tài sản của vợ chồng ông. Đó là căn nhà người cháu gọi bà Thủy bằng cô cho hai vợ chồng mượn ở từ năm 2018 đến nay.

Trước đó, ông từng có một căn nhà nhỏ. Do bệnh tật kéo dài, phải bán nhà để trang trải. "Vợ chồng tôi không đất, không nhà riêng", bà Thủy nói. Bà còn cho biết thêm trước đây ông Thảo nằm trong diện cán bộ ngành công an được xem xét cấp đất làm nhà. Khi ấy ông còn ở chung khu tập thể của vợ (bà Thủy là giáo viên). Nhưng ông nghĩ dù "ở ké" nhà tập thể của vợ mình vẫn có chỗ nương náu nên nhường phần đất cho những đồng đội chưa có nhà.

Người cảnh sát hình sự biệt danh Thảo 'Bò' và ước mơ cuộc đời ở tuổi 75- Ảnh 4.

Trong căn nhà của vợ chồng ông Lê Minh Thảo mượn để ở, tài sản không có gì ngoài những giấy khen, bằng khen, huy chương, huân chương

ẢNH: QUANG VIÊN

Nhưng điều khiến bà Thủy nể phục chồng mình là ông không bao giờ than thân trách phận. Có những lúc di chứng vết thương khiến thần kinh ông không ổn định. Ông bức xúc bỏ nhà đi vì không muốn tiếp tục ở trong căn nhà nóng hầm hập mà người cháu cho mượn, cả gia đình phải đi tìm. Nhưng những lần bà Thủy nói chuyện đất, chuyện nhà ở xã hội dành cho người có công, bị thương tật theo chủ trương của Đảng và Nhà nước, ông lại gạt đi: "Thôi, đừng nói chuyện đất, chuyện nhà ở xã hội. Đồng đội mình nhiều người chết, mình còn sống là may mắn rồi".

Dù vậy, ông vẫn "mơ" cuối đời có một căn nhà nhỏ của riêng mình, không cần rộng, chỉ cần đủ để hai vợ chồng sống và sau này, khi nhắm mắt, có một nơi để thờ. 

Một người đồng đội cũ từng đến hỗ trợ 25 triệu đồng để ông sửa lại căn bếp. Chiếc ti vi cũng là món quà của Công an tỉnh Đắk Lắk tặng. 

Đại tá Văn Ngọc Thi nói về người đồng đội cũ bằng một câu rất ngắn: "Anh ấy sống liêm chính, không vụ lợi".

Cuộc sống của hai vợ chồng ông Thảo hiện dựa chủ yếu vào lương hưu. Tiền đủ lo cơm áo nhưng bệnh tật triền miên khiến những khoản thuốc men ngoài phần bảo hiểm chi trả vẫn là gánh nặng. 

Tôi nhìn quanh căn nhà cấp 4 nơi người cựu trinh sát đang sống. Không có dấu hiệu nào của sự sung túc. Cũng không có những thứ thường gắn với một người từng nhiều năm được khen thưởng với huân chương, huy chương, bằng khen treo kín tường, từng đại diện lực lượng cảnh sát hình sự sự Công an tỉnh Đắk Lắk báo cáo thành tích ở Trung ương.

Người cảnh sát hình sự biệt danh Thảo 'Bò' và ước mơ cuộc đời ở tuổi 75- Ảnh 5.

Giờ đây, ở tuổi 75, người cảnh sát hình sự mang biệt danh Thảo "bò" chỉ mơ một mái nhà để sau này chết có chỗ để... thờ

ẢNH: QUANG VIÊN

Nhưng điều đáng quý không chỉ là những chiến công. Đó còn là cách ông Thảo chọn sống: không bon chen, không tranh giành, không xem những gì mình thiếu là điều để oán trách. Khi có thể nhường phần của mình cho đồng đội, ông sẵn lòng nhường. 

Giờ đây, ở tuổi 75, người cảnh sát mang biệt danh Thảo "bò" chỉ mong một mái nhà. Một mái nhà cho người đã dành gần trọn đời mình để bảo vệ cuộc sống bình yên của người khác để khi "chết có chỗ thờ" vẫn là mong đợi ngậm ngùi.

Read Entire Article