Quảng Cáo
0943778078
Liệu tiền bạc có thể bù đắp những khoảng trống 'nuôi con lớn rồi là đủ trách nhiệm'?
"Tôi nghĩ vấn đề ở tuổi hạc của chúng ta không bao giờ là vì tiền cả. Ông bác ruột của tôi cũng giống tác giả vậy đó. Cứ bảo là nuôi lớn rồi là đủ trách nhiệm. Từ việc lập gia đình đến an cư lạc nghiệp của con đều mặc kệ.
Bây giờ bác đã 79 tuổi rồi, năm trước ông muốn dùng căn nhà hơn 20 tỷ cộng với 10 tỷ tiền tiết kiệm để cho hai đứa con và mong chúng 'về nhà ở với bố' thì đều bị từ chối.
Anh họ tôi còn thẳng thừng nói: 'Bố dùng tiền ấy để dưỡng già và làm từ thiện đi ạ. Cũng đừng thêm tên con và các cháu vào di chúc làm gì'. Cô chị thì nhẹ nhàng hơn: 'Cuối tuần tụi con sẽ về chơi với bố. Còn di chúc thì chị em con không nhận đâu ạ'.
Mà nghiệt một điều là anh chị họ tôi cũng có giàu có gì cho cam. Hàng ngày hai chị em vẫn đến chợ đầu mối từ 1h sáng để lấy rau với trái cây về để bán. Cô chị thì còn được ở nhà do mẹ chồng cho tiền mua. Còn cậu em thì tới giờ vẫn còn nợ ngân hàng gần 600 triệu đồng tiền vay để xây nhà cách đây bốn năm.
Còn miếng đất thì anh ấy thà đi vay tiền từ họ hàng chứ nhất quyết không nhờ bố mẹ. Lúc bác gái còn thì có cầm tiền đến nhà họ hàng để trả. Nhưng anh họ biết được nên mượn tôi 500 triệu đồng để về trả lại ngay trong ngày luôn. Tóm lại, bạn sống với con làm sao thì sẽ nhận được điều tương xứng từ chúng".
Độc giả nickname TikTak kể lại câu chuyện và đưa ra quan điểm như trên, sau bài viết Tôi nói con trai kết hôn muốn ở nhà cha mẹ phải trả tiền thuê. Trong bài viết trước, tác giả chia sẻ con mới học lớp 12, nhưng đã nói với con là "cha mẹ chỉ nuôi cho học hành đến nơi đến chốn. Nếu con học được thì nuôi cho con học đại học, không học được thì nuôi cho học một cái nghề rồi tự kiếm sống".
Bài viết nhận nhiều tranh luận của độc giả. Độc giả nickname ngoainguhoc191119999 bày tỏ:
"Ý kiến của tôi như sau: Hồi xưa mức sống mọi người đều nghèo và mức sống cũng không có cao như bây giờ. Một tháng lương hồi xưa mua được bao nhiêu m2 đất? Bây giờ một m2 vuông đất thì mất bao nhiêu tháng lương? Nếu cha mẹ khó khăn không con cái nào trách sao mình sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn cùng làm cùng ăn. Còn nếu hỗ trợ gì được thì cứ hỗ trợ.
Ví dụ hay gì tiền con cái thuê nhà thì dùng tiền đó làm tiền chợ cũng được thôi (nếu nhà cửa đã có sẵn). Hơn gì việc hơn thua với con. Thế hệ giờ giỏi hơn không? Có. Nhiều điều kiện phát triển hơn không? Có. Nhưng mọi thứ đã tăng giá, lương tháng 10 triệu đồng thì phải 10 tháng mới mua được chỉ vỏn vẹn 1m2 đất. Cha mẹ nghèo khó thì chả có gì đáng trách cả.
Nhưng so sánh hồi xưa với nay thì thật khập khiễng. Ví dụ như hồi xưa lúc một chiếc xe tận mấy cây vàng thì ngay lúc đó có phải mỗi người một chiếc xe hay là một xe cả nhà xài chung. (Cái nào càng cần thiết lúc đó thì càng mắc). Xưa người thưa bao nhiêu mét nhà mua cũng không khó khăn.
Bây giờ nhu cầu tăng nên vượt tầm với. Nếu muốn so sánh hãy so sánh vật chất lúc xã hội cần nhất lúc đó xem sao. Bây giờ giới trẻ phấn đấu mỗi đứa một chiếc xe cũng gần như hồi xưa mỗi người một căn nhà thôi. Có thì hãy cứ hỗ trợ, cần gì phải thế?".
Đồng quan điểm, độc giả nickname Hổ Giấy nói: "Bố mẹ nếu không có điều kiện thì không giúp đỡ con cái không nói làm gì nhưng nếu có điều kiện mà không giúp đỡ con cái lập thân vào đời thì tôi không làm được.
Bố mẹ tôi và cả bố mẹ vợ đều là nhà nông nghèo ở quê xa thành phố đã cố gắng nuôi chúng tôi đi học và có nghề nghiệp. Tôi hiểu sự khó khăn của những người trẻ khi vào đời ở xa gia đình và không có sự trợ giúp từ bố mẹ.
Khi có công việc ổn định tôi làm ba việc lớn là: báo hiếu bố mẹ, nuôi sống gia đình con cái học hành và tích lũy cho con cái. Tôi đã làm được cả ba điều này.
Trợ cấp cho bố mẹ hàng tháng dù anh chị em cũng có hỗ trợ cho bố mẹ và ông bà sống vui cho đến ngày cuối cùng.
Hai con đã tốt nghiệp đại học và đi làm tự nuôi sống bản thân và có tích lũy. Tôi có ba căn nhà, một cái gia đình đang sống và sẽ bán đi để hai vợ chồng vào viện dưỡng lão, hai cái còn lại sẽ cho hai con khi chúng lập gia đình.
Con và cháu tôi sẽ không phải ở nhà thuê để vào đời đỡ phần vất vả.
Hữu Nghị tổng hợp








