Nhàn đàm: Rưng rưng 'chợ quê' thu nhỏ xứ người

5 hours ago 12
Quảng Cáo

0943778078

Mùa hè, chị kế tôi dẫn cháu về Việt Nam chơi nên nhà vắng, không người cơm nước. Nhưng chẳng sao, ở Mỹ riết quen.

Đàn ông xứ này vào bếp nấu nướng cũng ổn, dẫu không cầu kỳ, trình bày đẹp như phụ nữ. Tôi vốn thích ăn ngon nhưng chủ yếu là cơm nhà vì quen khẩu vị. Ra ngoài, người ta bỏ dầu mỡ với bột ngọt nhiều, ăn về "say" ngất ngây. Với lại vật giá leo thang, đi nhà hàng tốn tiền lắm.

Mỗi chiều nắng nóng đi làm về, chui vô bếp, tần ngần không biết nấu món gì cho nhanh, đủ chất và bổ dưỡng. Mở tủ lạnh, chợ quê thu nhỏ quyến luyến hồn tôi. Rau xanh, dưa leo, bầu bí, hành ngò lúc nào cũng có. Thịt heo, bò, gà đủ đạm để tăng cơ. Các loại mắm chắt chiu mang từ quê xứ Ninh Hòa để thỏa mãn cơn ghiền của những đứa con vùng biển miền Trung. Ai cũng bị cao huyết áp, mỡ trong máu nhưng thấy mắm nêm, mắm ruột, mắm ruốc, mắm sút, mắm mực, mắm thu… là thèm. Trên tủ đá, lúc nào cũng có vài món chị lớn ở quê chắt chiu làm sẵn rồi đông lạnh, để mấy đứa em tha hương mang sang tìm lại chút vị quê nhà.

Chình ướp nghệ là "món tổ" của gia đình. Thuở sanh tiền, ba một mình lênh đênh sóng nước sông Dinh để bắt những con chình béo to, dài cả thước. Chặt chình từng khúc, ướp tiêu hành và nghệ át mùi tanh. Ở quê thì kẹp khúc chình vào vỉ, để lên than, trở đều tay để khỏi cháy da. Mỡ nhểu xuống, cháy xèo xèo, bốc khói làm ai cũng động lòng. Còn xứ Mỹ thì mở lửa gas thiệt nhỏ, nướng áp chảo hai mặt cho đều. Chình chín, thịt vàng ươm, da cháy lốm đốm, nghệ thơm đến mủi lòng.

Ăn với cơm, thịt dai và béo hơn cả thịt gà. Hết thịt, còn xương, cứ ngậm tới ngậm lui, nhai nhè nhẹ để hút cho hết chất ngon chứ bỏ đi lại tiếc.

Tới mùa, chị mua cả cần xé ruốc tươi về phơi một nắng cho héo, sau đó trộn muối, giã nhuyễn, thêm chút ớt bên trên cho đẹp rồi đóng hộp mang đi. Bánh tráng Phú Yên chấm mắm ruốc ớt tỏi là món "dậy sóng". Bánh làm từ gạo nguyên chất, không trộn bột mì nên dẻo nhẹo. Nhúng ướt, quệt tí mắm ruốc kèm dưa leo. Lúc đầu hơi mặn, nhưng chút nữa, vị ngọt của con ruốc bé xíu xiu mê mẩn, ăn mãi không dừng. Mắm ruốc kho ba chỉ và sả bằm hao cơm vô cùng. Phải lựa miếng nào mỡ nhiều hơn thịt mới ngon. Mắm chín, màu đỏ nhạt, ăn kèm dưa leo, rau sống và cải chua, đảm bảo hết nồi cơm. Quay qua cầm chai nước uống cạn. Cứ ăn rồi uống, chút nữa no cành hông, thở chẳng ra hơi nhưng thiệt tình rất đã.

Cá dìa tuy đông lạnh nhưng vẫn béo và tươi. Đem nấu canh chua vò lá me tuyệt đỉnh. Bắc chảo, tao sơ với mắm cho bớt tanh. Sau đó bỏ vào nồi nước có lá me non đóng hũ nhập từ Việt Nam sang, chờ sôi thêm hai bận nữa là nêm gia vị, kèm chút hành lá với ngổ (ngò om) rồi nhắc xuống. Húp miếng canh, vị chua nhè nhẹ dẫu kém thanh vì lá me không tươi, nhưng kèm mùi thơm của ngổ kích thích vị giác vô cùng. Gắp cá vô dĩa, thêm tí mắm nhỉ dầm ớt xanh hay muối é trắng giã nhuyễn. Lua vội miếng cơm, mới thấy sơn hào hải vị thế gian này thua kém hết.

Giữa xứ người, ăn được mấy món trĩu nặng phù sa sông Dinh, hay thơm lừng vị mặn con nước Biển Đông, thấy quê hương rưng rưng trên đầu lưỡi. 

Read Entire Article