Một buổi sáng đầu tháng 5, chúng tôi theo chân ông Lê Đại Châu (55 tuổi), người có hơn 30 năm lặn hàu, rời bến sông ở thôn Bình Minh. Chiếc thuyền nhỏ chạy chừng 20 phút thì dừng lại phía trên cầu Nhật Lệ 3, nơi dòng sông rộng mở, đáy có nhiều ghềnh đá - “mỏ hàu” tự nhiên của người dân Quán Hàu.
Mỗi lần lặn kéo dài 20–60 phút, đến khi túi lưới đầy mới nổi lên, đổ hàu vào thuyền rồi lại tiếp tục chu kỳ lặn mới. Công việc tưởng chừng lặp lại đơn giản nhưng luôn tiềm ẩn rủi ro. Vỏ hàu sắc như dao, dù đã mang găng tay, thợ lặn vẫn thường xuyên bị cứa rách tay chân. Dòng nước xiết, tầm nhìn hạn chế cũng khiến mỗi lần xuống đáy sông là một lần đánh cược với sức khỏe.
Sau gần 5–6 giờ ngâm mình dưới nước, ông Châu gom được một khoang thuyền hàu lẫn đá. “Chừng này tách ra chắc được khoảng 10kg ruột”, ông ước tính. Với giá bán hiện tại, sau khi trừ chi phí và tiền thuê người tách, mỗi ngày ông thu về khoảng 700.000 đồng.
Ở Quán Hàu hiện chỉ còn khoảng 10 người bám trụ với nghề lặn hàu. Mỗi người một chiếc thuyền, một bộ đồ lặn và chiếc máy cung cấp khí oxy – tài sản vừa là “cần câu cơm”, vừa là “lá chắn” giữa họ với hiểm nguy. “Nghề này cực lắm, phải khỏe, phải lì. Khi trẻ còn chịu được, chứ lớn tuổi rồi thì bệnh tật kéo đến” - ông Lê Văn Thắng chia sẻ.
Nếu như trước đây, cả thôn Bình Minh gần như nhà nào cũng liên quan đến con hàu, thì nay số người theo nghề chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Theo Trưởng thôn Bình Minh, toàn thôn có hơn 1.000 nhân khẩu, nhưng chỉ còn khoảng 40% hộ làm nghề liên quan đến thủy sản, trong đó chưa đến 10 hộ còn lặn hàu.

10 hours ago
2







