More forecasts: 30 day weather forecast Orlando

'Nữ hoàng ảnh lịch' một thời chia sẻ về những biến cố và câu chuyện hạnh phúc lúc tuổi gần 60

2 hours ago 2
Quảng Cáo

0943778078

Hiền Mai - Ảnh 1.

“Nữ hoàng ảnh lịch” một thời, đến nay chị Hiền Mai vẫn trẻ trung và duyên dáng - Ảnh: THÀNH XUÂN ANH

Chị Hiền Mai chia sẻ: "Một điều ít người biết là những đồng lương đầu tiên tôi kiếm được không phải từ nghề người mẫu hay diễn viên, mà là công việc bồi bàn từ năm lớp 10.

Khi còn là nữ sinh Trường THPT Lê Quý Đôn, TP.HCM, tôi đi phục vụ quán nước để kiếm ít tiền về cho mẹ. Thời bao cấp cuộc sống nhà nào cũng khá khó khăn, cảm giác giúp được chút ít cho gia đình khiến tôi vui lắm.

Tôi cũng thích được gặp và quan sát người này, người kia nên đi học về là tót ra ngoài quán ngay và làm đến tận 12h khuya...".

Nhìn nghịch cảnh bằng lăng kính khác

* Vừa học vừa làm ở độ tuổi quá sớm như vậy là được hay mất?

- Dĩ nhiên cái được là tôi có thêm chút tiền, cải thiện ít nhiều kỹ năng giao tiếp... nhưng sau đó tôi bị đau bao tử do thường tắm và ăn khuya, sức học bị giảm sút đáng kể. 

Tôi còn nhớ làm được nửa năm thì thường xuyên rơi vào trạng thái buồn ngủ, mệt mỏi vô cùng khi ngồi trong lớp học. Và đến lần một đứa bạn vỗ vai tôi mạnh vì sợ cô phát hiện tôi ngủ gật sẽ phạt, tôi nghe giọng cô nói là hãy để tôi ngủ vì cô biết tôi mệt. 

Giọng cô nhẹ nhàng nhưng cũng đủ để khiến tôi day dứt, xúc động, đến giờ tôi vẫn còn rưng rưng mỗi khi nhớ đến. Tôi dứt khoát nghỉ việc để tập trung học. 

Và sau này tôi chọn thi vào Trường ĐH Sư phạm TP.HCM một phần vì lời khuyên của gia đình, phần vì hình ảnh của các thầy cô quá thiêng liêng trong tôi.

* Thích sư phạm là vậy nhưng vì sao sau đó chị lại rời bục giảng?

- Tôi thi vào khoa tiếng Anh nhưng sau đó chuyển qua khoa tiếng Nga do biết tiếng Nga sẽ có cơ hội đi nước ngoài, cơ hội việc làm nhiều hơn. Sự học khá chông gai do nhiều bạn trong lớp đã học tiếng Nga từ nhỏ trong khi tôi bắt đầu lại hoàn toàn. Nhờ sự bền bỉ, ý chí được tôi luyện từ quá trình vừa đi học vừa làm thêm ở THPT mà tôi vượt qua được khó khăn, sau đó được suất du học Nga hai năm. 

Chỉ có điều ngày tôi tốt nghiệp ĐH thì cơ hội với ngoại ngữ này ít dần, trong khi lúc đó tôi đã ít nhiều "bén duyên" với nghề người mẫu, diễn viên và thu nhập tốt.

Cha mẹ lúc đầu không ủng hộ tôi theo đuổi nghệ thuật, tôi mất thời gian khá dài để khẳng định. Khi tôi dần gặt hái được những thành công, được nhiều người ghi nhận thì gia đình mới thấu hiểu, không còn cấm cản nữa.

* Nhiều năm trước chị từng bị tai nạn giao thông nghiêm trọng. Tổn thương lớn là điều dễ thấy nhưng có chăng một điều ý nghĩa nào đó mà chị nhận ra từ biến cố này?

- Khi sự nghiệp người mẫu, diễn viên của tôi đang rất thuận lợi thì tôi gặp biến cố tàn khốc. Thời điểm đó gương mặt của tôi biến dạng hoàn toàn, tôi còn bị gãy đốt cột sống. Bác sĩ thậm chí từng nói trường hợp như tôi tỉ lệ bị liệt vĩnh viễn thường rất cao. Cái gương là thứ khiến tôi ám ảnh nhất vì tôi biết gương mặt mình trong gương sẽ như thế nào và tôi khóc, suy sụp vài đêm liền.

Nhưng sau đó tôi nhận ra có những thứ số phận đã sắp đặt, mình không thay đổi được vì phải thích nghi nếu không muốn làm buồn lòng người thân hay tự hủy hoại tương lai chính mình. Tôi chủ động tìm đến những điều tích cực như xem phim, xem các video hài ngay trong bệnh viện. Lúc đó tôi ngỡ ngàng nhận ra sức mạnh của nghệ thuật.

Khi con người rơi vào trạng thái bi quan, tiêu cực thì nghệ thuật hoàn toàn có thể vực dậy sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của chúng ta rất nhiều. Tôi tập cười và thực tập lòng biết ơn vì bản thân vốn đã may mắn hơn bao nhiêu người, biết ơn vì được y, bác sĩ cứu để không bị liệt.

Có rất nhiều người quay lưng với tôi thời điểm đó nhưng tôi nghĩ đây là điều dễ hiểu. Những sự quay lưng đó thật ra giúp tôi mạnh mẽ hơn và giúp tôi nhận ra đâu là những người thân thật sự cũng như cảm rõ sự chân thành của anh (người giờ là chồng của tôi). Anh không chỉ hy sinh sự nghiệp bên Mỹ để về Việt Nam sống cùng tôi mà anh cũng chính là người không chỉ chọn sát cánh khi tôi xuân sắc mà ngay cả khi ngoại hình tôi bị hủy hoại.

Hiền Mai - Ảnh 2.

Chị Hiền Mai và người con trai hiện là sinh viên Trường đại học Southern California (Mỹ) - Ảnh: THÀNH XUÂN ANH

Hành trình học cùng con để hiểu con

* Chị có thần tượng ai không?

- Thần tượng duy nhất của tôi chính là mẹ. Một tay mẹ tôi vun vén kinh tế gia đình và hy sinh tất cả cho chồng con. Thời gia đình còn rất khó khăn, mẹ tôi vẫn thường giúp đỡ các nhà khác và dạy tôi điều tương tự. 

Mẹ có đòn roi với tôi nhưng tôi biết đó là do mẹ nóng tính, bươn chải ngày đêm chứ bà vô cùng yêu thương tôi. 

Hồi nhỏ có lần tôi xém chết đuối, mẹ từ trong bờ lao ra biển dữ bất chấp hiểm nguy. Đó là hình ảnh mà tôi sẽ không bao giờ quên được.

* Nhắc về mẹ, tôi chợt nhớ đến một quan điểm Á Đông khá phổ biến là phụ huynh luôn đúng và chỉ có trẻ nhỏ học từ người lớn. Còn chị?

- Từ trước đến giờ tôi và con trai rất thân thiết với nhau nhưng hành trình đó không hề đơn giản. Khi con còn nhỏ, con tíu tít với tôi cả ngày không chán. Nhưng khi con vào tuổi trưởng thành thì có lẽ thường chia sẻ với bạn nhiều hơn với mẹ, còn con với bố thì lại càng không. Tôi bây giờ tuy thân với con nhưng chưa dám nói hiểu hết về con.

Những khi con không muốn chia sẻ, tôi phải học cách kiên nhẫn "lắng nghe" và đồng hành thay vì áp đặt. Tôi nghĩ mình vẫn còn trong giai đoạn phải học, phải tìm hiểu nhiều hơn nữa để thật sự hiểu con. Thân thiết với con chưa chắc đồng nghĩa thật sự hiểu con, hành trình đó có khi kéo dài cả đời...

Để hiểu con là hành trình học cả đời...

Chị Hiền Mai

* Hành trình cùng học, "trưởng thành" cùng con có thử thách khi chắc chắn con chị sớm nhận ra bản thân xuất thân từ một gia đình có cả danh lẫn tài chính tốt? Con lại đang sống xa nửa vòng Trái đất?

- Tôi may mắn khi con rất hiền, ngoan và được nhiều bạn bè yêu quý. Con không mắc bệnh "ngôi sao" mà ngược lại rất hài hước và chịu học, chịu lắng nghe góp ý. Chính vì vậy mà tôi rất yên tâm khi cháu đi học xa hay có người yêu. Thời điểm đầu khi con qua Mỹ, tôi đã bán nhà ở Việt Nam và định qua Mỹ sống cùng con, chăm sóc con do cháu là con một, quen được đùm bọc. Nhưng giờ tôi hoàn toàn yên tâm, tin tưởng để cháu sống xa cha mẹ, tự học và tự quyết định cuộc đời mình.

Hạnh phúc khi có sức khỏe và gia đình

* Khái niệm về hai chữ "hạnh phúc" của một người đã trải qua đủ các nấc thang danh vọng lẫn "đáy sâu" số phận, nhìn lại sẽ là gì?

- Qua nhiều thăng trầm, hiện khái niệm hạnh phúc của tôi là gia đình và chính mình luôn có sức khỏe, tích cực. Bí quyết để giúp tôi vẫn duy trì được sự trẻ trung là luôn suy nghĩ tích cực. Mình có được những điều này thì mới lan tỏa được chúng đến cộng đồng.

Một hai năm nữa tôi sẽ bị "gắn nhãn" U-70 nhưng tôi không quá lo nghĩ gì hay buồn mỗi khi nhớ đến điều đó. Tôi quan niệm cách mình sống mới là điều quan trọng nhất, còn tuổi tác không thể ảnh hưởng được niềm vui, hạnh phúc hay giá trị của mình.

Read Entire Article