'Phở tăng giá lên 80.000 đồng nhưng khách vẫn đông thì đừng trách chủ quán'

7 hours ago 4
Quảng Cáo

0943778078

Bạn đã bị quán phở thao túng..

Cứ mỗi lần giá xăng tăng, người bán hàng lại có thêm một lý do để tăng giá. Từ bát phở, tô bún, suất cơm đến ly cà phê, ở đâu cũng có thể nghe câu "chi phí đầu vào tăng nên phải điều chỉnh giá". Điều đáng nói là đến khi giá xăng giảm, nhiều hàng quán lại không có động thái tương tự.

Chuyện "xăng tăng thì hàng quán tăng, xăng giảm thì hàng quán không giảm" đã được nói đi nói lại nhiều năm, nhưng rồi đâu lại vào đấy, người bán vẫn bán, người mua vẫn ăn.

Theo tôi, một phần nguyên nhân nằm ở chính người tiêu dùng. Chúng ta than giá đắt nhưng nhiều khi vẫn chấp nhận mức giá ấy, vẫn quay lại quán cũ và thậm chí còn mặc nhiên coi chuyện tăng giá là bình thường.

Khi khách hàng không thay đổi lựa chọn, người bán cũng chẳng có nhiều lý do để giảm giá. Một món ăn đã bán được 40.000 đồng thì rất khó có chuyện chủ quán chủ động hạ xuống 35.000 đồng chỉ vì một khoản chi phí đầu vào nào đó giảm, nếu họ biết khách vẫn sẵn sàng trả 40.000 đồng.

Tôi không cho rằng cứ xăng giảm thì bún phở bắt buộc phải giảm ngay. Giá một món ăn không chỉ phụ thuộc vào tiền xăng mà còn có tiền thuê mặt bằng, nguyên liệu, nhân công, điện nước, hao hụt và rất nhiều khoản chi phí khác.

Có những quán tăng giá vì thực sự không thể giữ mức giá cũ, nếu không tăng thì lợi nhuận bị bào mòn hoặc thậm chí không đủ trang trải. Vì vậy, không thể cứ thấy xăng giảm là quy kết mọi hàng quán đang "tát nước theo mưa".

Nhưng điều tôi không đồng tình là có những nơi lấy lý do chi phí đầu vào tăng để điều chỉnh giá rất nhanh, trong khi các khoản chi phí ấy giảm lại không bao giờ nhắc đến chuyện giảm giá. Nếu giá tăng vì nguyên liệu tăng thì khi nguyên liệu giảm, ít nhất người bán cũng nên có cách điều chỉnh phù hợp.

Còn nếu giá đã tăng vì nhiều lý do khác và không thể quay về mức cũ thì cũng nên thẳng thắn nói đó là mức giá kinh doanh mới, thay vì cứ mỗi lần có biến động lại viện một lý do khác để tăng thêm vài nghìn đồng.

Ở phía người mua, tôi nghĩ chúng ta cũng cần thay đổi cách phản ứng. Không phải cứ một quán tăng giá là phải lên mạng phàn nàn, bởi chủ quán có quyền quyết định mức giá của mình và khách hàng cũng có quyền quyết định có mua hay không. Nếu thấy một bát phở 50.000 đồng vẫn đáng tiền thì cứ ăn. Nhưng nếu cảm thấy chất lượng không tương xứng với mức giá, lựa chọn đơn giản nhất là tìm một quán khác. Đó mới là cách người tiêu dùng tạo ra sức ép thực tế lên thị trường.

Riêng tôi, sau một lần quán ăn quen tăng giá quá nhiều, tôi bắt đầu hạn chế phụ thuộc vào hàng quán. Chiếc nồi chiên không dầu tôi săn sale trên mạng, thêm một vỉ thịt 40.000-50.000 đồng mua ở tiệm bách hóa, ít rau củ rồi mang về tự làm, tính ra không mất quá nhiều thời gian mà lại chủ động được hôm nay ăn gì. Có những hôm chỉ cần nửa tiếng là cả nhà đã có một bữa ăn khá ổn, chi phí cũng dễ kiểm soát hơn so với việc cả nhà ra ngoài ăn.

Thị trường cuối cùng vẫn vận hành dựa trên cung và cầu. Người bán đưa ra một mức giá, còn người mua quyết định có chấp nhận hay không. Nếu một quán bán bát phở 50.000 đồng nhưng khách vẫn đông, rất khó trách chủ quán vì sao không bán 40.000 đồng. Ngược lại, nếu khách hàng bắt đầu lựa chọn những nơi có giá hợp lý hơn, tự nấu ăn hoặc giảm tần suất ăn ngoài, người bán sẽ phải cân nhắc lại mức giá nếu muốn giữ khách.

Vì thế, tôi nghĩ thay vì năm nào cũng tranh luận chuyện "xăng giảm nhưng bún phở không giảm", có lẽ người tiêu dùng nên nhìn vào quyền lực của chính mình. Không ai bắt chúng ta phải ăn một bát phở ở quán đang bán đắt, cũng không ai bắt chúng ta phải chấp nhận mọi lần tăng giá.

Trung Hòa

Read Entire Article