Quảng Cáo
0943778078
Anh nói làm càng sớm càng tốt, tôi không cần chuẩn bị gì cả, anh sẽ lo tất cả cho đám cưới, gia đình gặp nhau và định ngày thôi.
Tôi là tác giả bài: "Tôi sắp mất bạn trai vì một lần PT xoa bóp vai gáy", xin cảm ơn những lời nhận xét của độc giả. Tôi đã gửi bài viết cho bạn trai cùng lời xin lỗi. Vì bối rối nên tôi chỉ cố gắng chứng minh mình trong sạch, không nghĩ đến cảm xúc của anh, nhưng sự thật là tôi không có bất cứ tình ý gì với PT, dù là suy nghĩ. Anh hẹn gặp và muốn nghe tôi nói, tôi nghĩ mình sẽ nói tất cả, cho dù có chia tay tôi cũng nhẹ nhàng hơn. Nghe tôi kể, anh bảo không còn giận tôi nữa, biết sự việc thế nào vì anh có tập gym và hiểu những chuyện này. Khi thấy tôi tiếp xúc gần với người khác giới, anh không chịu được. Rồi khi thấy tôi đau, anh đã nguôi ngoai nhưng bực tức khi tôi nói chia tay. Tôi biết mình sai, không muốn và không cố ý nói như vậy. Anh cũng xin lỗi vì nóng tính, nói với tôi chuyển phòng tập và mua gói tập khác cho tôi. Tôi từ chối, không đi tập nữa.
Sau sự việc này, chúng tôi hiểu nhau hơn. Anh cũng nói: "Chắc mình cưới sớm thôi em. Anh cũng lớn tuổi, 41 rồi". Tôi đồng ý nhưng nhìn anh lại hơi sợ, ít khi thấy mặt anh hằm hằm như vậy. Anh nói làm càng sớm càng tốt, tôi không cần chuẩn bị gì cả, anh sẽ lo tất cả cho đám cưới, gia đình gặp nhau và định ngày thôi. Tôi hỏi: "Anh có nghĩ em như bình luận trên đây không"? Anh nói: "Chuyện chúng ta, người ngoài không hiểu, em viết làm gì". Tôi đọc được nhiều bình luận nói không đúng về mình, thậm chí nói sai hoàn toàn và đi rất xa câu chuyện, đó là lý do tôi viết bài này. Anh nói tôi đừng viết vì có nói gì thì người không muốn hiểu sẽ không hiểu. Tôi nài nỉ vì muốn minh oan cho chính mình và anh đồng ý.
Minh họa AI
Vì sao tôi không thuê PT nữ? Tôi làm công ty và có dạy thêm tiếng Anh ở trung tâm vào thứ 2, 4, 6, vì vậy lịch tập của tôi chỉ có thể vào ngày 3, 5, 7. Tôi chọn phòng tập tiện đường đi về, phòng tập của tôi nhỏ và không quá đông. Cùng với bạn sale tư vấn, phòng tập tôi có bốn bạn PT nữ. Theo tôi biết, có hai PT nữ chỉ mới vào vài tuần, còn lại là PT nam. Tôi có đăng ký nữ nhưng giờ và ngày ấy PT nữ không còn, khi đi làm về tôi sẽ ghé tập tiện thể. Tôi chưa bao giờ có ý gì với PT cả và cũng không bao giờ nghĩ sự việc như vừa rồi.
Tôi không phải kiểu phụ nữ đi thu hút đàn ông. Trước đây, khi còn sinh viên, tôi quen một người. Đi làm, tôi quen một người. Tôi không biết mình nói điều này người yêu có nghĩ gì không, nhưng chỉ nói thật: Tôi nói mình còn trong trắng chỉ thể hiện tôi không tùy tiện, không phải tôi đề cao chuyện đó. Chúng tôi gặp nhau lần đầu trong quán ăn của dì tôi, buổi tối tôi ra phụ, anh đến ăn. Có lẽ anh nhớ tôi còn tôi không đế ý. Dì tôi kể lại: anh thường xuyên đến quán, chắc để gặp con nhưng con không ra nữa. Anh hỏi dì tôi: Cô bé phụ không thấy làm ở đây nữa. Dì nói tôi chỉ ra chơi, anh nói có thể hẹn tôi ra một buổi không? Dì tôi hỏi thăm biết anh chưa có vợ và thấy anh đi xe hơi, nghĩ anh khá giả nên cũng muốn làm mối cho tôi.
Dì nhắn tôi ra phụ, không nói có người tìm mình. Tôi ra phụ hai ngày thì anh xin số của tôi. Anh nói muốn đặt thức ăn nên xin số, tôi cho. Anh kết bạn và nhắn tin hỏi tôi rất nhiều. Tôi thấy anh muốn tìm chuyện nói với mình là chính và không thấy nhắn đặt thức ăn, lúc ấy tôi trả lời cũng lơ là vì thật sự không để ý đến anh. Anh khác tôi, tôi nghĩ mình cũng không thể làm bạn với người này vì tôi trẻ trung còn bề ngoài của anh cao to, chững chạc, nhưng không hề xấu trai như có bạn nói. Anh không những có dáng người cao, gương mặt cũng điển trai nhưng nhìn anh giống sếp hơn giống bạn bè nên tôi cũng không để ý.
Trung thu 2024, anh lại rủ tôi đi chơi, hỏi tôi có muốn đi chùa không. Tôi đồng ý. Anh đón tôi nhưng tôi bảo để mình tự đến. Anh nói chở mấy bạn nữa, tôi thấy lạ nhưng cũng không hỏi. Lên chùa, tôi mới biết mọi người trong công ty anh cùng chuẩn bị bánh và phong bì trao cho trẻ em ở chùa, có cả người già. Các bạn ở công ty thay nhau phát, còn anh và tôi đứng ở xa. Anh nói chuyện, hỏi thăm người lớn ở đó. Chúng tôi ra về, có lẽ các bạn nhân viên hiểu ý nên để chúng tôi đi riêng. Anh mở cửa xe cho tôi. Lúc này, cảm giác của tôi rất khác: vừa sợ vừa lo, cảm giác giống như đang đi với sếp nhưng sếp lại có tình cảm với mình.
Đi ăn xong, anh đưa tôi về. Tôi có nhắn tin cảm ơn anh. Anh trả lời: "Lần đầu tiên em nhắn tin cho anh trước". Anh cứ thế, theo đuổi đến khi chúng tôi chính thức quen nhau. Tôi không phải làm cao nhưng cần xác định tình cảm của mình có hay không. Nếu kể về điểm tốt của anh thì nói không hết, anh rất giỏi: kinh tế, địa lý, lịch sử, tính toán cũng nhanh. Anh từng đưa tôi đi Bình Thuận, Ninh Thuận, Đà Lạt chơi. Qua mỗi địa điểm, chỗ nào nổi tiếng hay có dự án gì anh cũng biết, vừa lái xe vừa nói tôi nghe tại sao chỗ này phát triển. Tôi yêu anh một phần vì nể phục sự giỏi giang, hiểu biết của anh.
Mỗi khi có môi giới bất động sản gọi đi xem dự án, anh cũng hay dẫn tôi theo. Anh đầu tư ở nhiều chỗ. Đó là lý do tại sao tôi mua một miếng đất có sự hỗ trợ của anh. Anh nói đưa tôi theo để tôi biết nhiều hơn và biết nên mua cho mình chỗ nào. Chuyện xe máy, trang sức anh mua cho tôi, thật ra tôi từ chối vì cũng sợ mình sẽ yêu anh vì vật chất. Tôi sợ mình sẽ quen với những điều đó, nhưng anh nói muốn như vậy nên tôi đừng nghĩ nhiều, anh lớn hơn tôi nhiều nên anh hiểu. Nhờ quen anh tôi mới có dịp đến những nhà hàng sang trọng ở Phú Mỹ Hưng hay trung tâm thành phố. Những tháng đầu quen nhau tôi nghĩ mình và anh chắc không cùng thế giới, cùng tầng lớp vì tôi không quen với những nơi như vậy. Tôi chỉ ở trọ, làm thuê, nói mình đi những chỗ bình thường thôi. Anh bảo đi cho biết. Có lúc bữa ăn của chúng tôi bằng gần cả tuần lương của tôi nhưng anh bảo: "Em nên biết, biết mới mở mang được nhiều thứ".
Tôi ít khi nào cãi anh điều gì vì biết anh tài giỏi hơn mình rất nhiều. Tôi chưa làm gì được cho anh, luôn là anh luôn chăm sóc tôi, vì vậy tôi chỉ biết học nấu ăn cho thật tốt, tôi nấu ăn khéo. Nhiều lần tôi nói: "Anh lo cho em nhiều nhưng em không biết làm gì cho anh". Anh chỉ cười. Có lần anh bị đau bụng nặng, phải đi cấp cứu gấp. Nửa đêm, anh gọi cho tôi. Tôi tức tốc chạy sang nhà anh, theo xe vào bệnh viện. Tôi ở lại ba ngày với anh trong bệnh viện, tranh thủ về nhà nấu ăn rồi lại vào với anh. Lúc anh khỏe, tôi có hỏi: "Sao anh không gọi cho cháu" (anh có đứa cháu đang làm trong công ty anh). Anh bảo phải gọi cho người mình thân.
Tôi hay nấu thức ăn để từng khay riêng trong tủ lạnh nhà anh, chọn những đồ tốt nhất và nấu rất đảm bảo. Tôi không muốn anh ăn đồ ăn ngoài thường xuyên. Tôi còn làm bánh, kem, liên tục đổi món. Lúc trước tôi hay tự hỏi có phải mình yêu anh vì vật chất không? Tôi sợ mình sẽ như thế, giờ có thể khẳng định không phải. Tôi biết nhớ anh, sợ khi anh giận, sợ anh bệnh, lo cho sức khỏe của anh. Những lúc anh không có ở Sài Gòn, tôi nhớ nhiều. Thấy anh làm việc liên tục, tôi chỉ lo anh bệnh. Cuối tuần tôi hay lên chùa, ngày trước tôi cầu nguyện cho ba mẹ, bây giờ cầu nguyện cho cả anh nữa. Tôi chưa bao giờ cầu nguyện mình sẽ giàu sang, chỉ cầu cho anh có sức khỏe, không bệnh tật. Những lúc ngồi một mình, tôi biết và hiểu cảm giác yêu một người là thế nào, vì vậy khi chuyện hiểu lầm xảy ra, tôi rất buồn.
Không phải tôi kiêng dè với người yêu và tùy tiện với người khác. Chúng tôi đã có gần gũi nhưng chưa đi quá giới hạn. Yêu nhau hơn một năm, chúng tôi có ít lần cạnh nhau, những lúc ấy bản năng cả hai đều có, nhưng tôi thấy mình chưa được thoải mái nên nói anh dừng lại. Tôi biết anh cũng khó chịu nhưng vẫn chiều theo ý tôi. Lắm lúc tôi thấy mình rất có lỗi vì cũng hiểu nhu cầu tự nhiên.
Ba mẹ anh là giáo viên đã về hưu, ba tôi cũng vậy. Hai bác ở Cần Thơ, anh có đưa tôi về quê vài lần dự đám tiệc và ra mắt hai bác. Tôi nhớ lần đầu về ra mắt ba mẹ anh cũng là đám giỗ của ông nội, bác gái vừa thấy tôi đã cười rất tươi, nắm tay tôi dắt đi giới thiệu với các cô, các dì trong đám. Khi mọi người khen tôi xinh đẹp, bác cười rất nhiều. Anh có nói với tôi: "Mẹ hỏi anh quen em lâu chưa, mấy cô ở đám khen em nhiều lắm, nói anh khéo chọn", nghe vậy tôi cũng vui. Hai bác rất hiền, dễ gần, thường lên Sài Gòn. Mỗi dịp như thế, anh dẫn cả nhà và tôi đi ăn nhà hàng. Bác gái thương quý tôi lắm, có chuyện gì cũng nói tôi nghe.
Có lần bác lì xì tôi 5 triệu đồng, tôi bất ngờ hỏi thì bác nói có mấy căn nhà trên đây cho thuê, có tiền nhà nên lì xì cho con. Nhà anh ở Cần Thơ trồng rất nhiều cây ăn trái. Bác kể lúc trước nói anh mang trái cây để dành ăn, anh không mang, giờ anh đã chịu. Anh có bạn gái làm bánh, làm kem cho ăn nên bác càng thích tôi.
Quê tôi ở Tiền Giang, cũng đưa anh về quê vài lần. Ban đầu tôi sợ anh không quen ở quê hay xa cách với gia đình bên tôi, thế nhưng không phải thế. Anh rất gần gũi, cũng chủ động bắt chuyện với anh chị tôi. Anh mang theo hai chai rượu tây, nói mang về cho mọi người thử. Trên đường về thấy bán món gì anh cũng đều ghé vào, nói tôi cứ mua về cho mọi người, cho mấy đứa cháu. Con của chị hai tôi bị bệnh, nằm viện ở Sài Gòn, anh có quen bác sĩ ở đó, cũng nhờ anh nói giúp để mọi thứ nhanh hơn.
Yêu anh và được anh yêu là may mắn của tôi. Thật sự, khi đọc bình luận của mọi người giúp tôi hiểu ra nhiều thứ, tôi cũng khóc khi có nhiều bình luận nói sai về mình. Xin cám ơn các bạn.
Quyên Nguyễn








