Quảng Cáo
0943778078
Em dẫn tôi đi mua áo sơ mi nhưng không hỏi tôi thích chiếc áo nào, chỉ lăm lăm vào những sản phẩm giảm giá rẻ để mua tặng.
Tôi và em quen nhau hơn một năm. Em 30 tuổi, cao ráo dễ thương, làm nhân sự cho một công ty chuyên ngành F&B. Em rất kỹ tính, sống tiết kiệm, cặn kẽ trong từng quyết định chi tiêu. Em luôn chọn sản phẩm có mức giá sale tốt hoặc rẻ hơn vài nghìn so với chỗ khác để mua và cho đó là lối chi tiêu thông minh. Em sẵn sàng đòi lại tiền, đổi lại hàng dù đơn hàng đó chỉ có một chút lỗi hoặc làm em không hợp ý.
Tôi hơn em một tuổi, cũng làm công việc văn phòng với mức lương trung bình 13 triệu, cộng thưởng cả năm tầm 50-60 triệu đồng mỗi năm. Tôi chi tiêu có phần cảm tính, xem trọng trải nghiệm và tình cảm nên thường mua và tặng quà cho em, cho gia đình những món quà có giá trị với mong muốn người được tặng vui. Đâm ra đến tuổi này, ngoài những tài sản nhỏ lẻ, tôi chưa có tài sản lớn hay khoản tiết kiệm nào đáng để tự hào. Đây là nhược điểm mà tôi đang cố gắng cải thiện và khắc phục để tích lũy được nhiều tài sản có giá trị hơn.
Hai tư duy phân bổ tài chính khác nhau, dựa trên những câu chuyện mâu thuẫn trong quá trình yêu đương như sau. Hôm đó là ngày đầu tiên em nhận việc, công ty em yêu cầu nhân viên phải mặc áo trắng công sở, em lại không có nhiều áo sơ mi nên ngỏ ý để tôi đón chở em đi mua. Thế là tôi đón em từ quận 2 đi vòng vòng sang các quận như Bình Thạnh, Gò Vấp trong 3 tiếng đồng hồ buổi tối nhưng vẫn không có chiếc áo nào khiến em vừa ý. Cái thì em chê mắc, cái em bảo nhìn kém chất lượng... Đi cả buổi vẫn không mua được cái nào, sau đó em chọn cách giặt lại chiếc áo đang mặc để mai đi làm rồi sẽ mua online sau.
Minh họa: AI
Tôi thở phào. Em thấy ngại nên mời tôi đi ăn tối để em khao. Tôi lựa chọn một quán bún bò bình dân. Vào quán em gọi một tô bún tái, riêng tôi thì thích ăn nhiều thịt nên gọi một tô bún đặc biệt nhưng em trách tôi sao không ăn tô bình thường mà ăn tô đặc biệt, tốn thêm tiền. Tôi nói đó là sở thích khi ăn thì em bảo tôi chi tiêu kiểu đó khi nào có được nhiều tiền, chỉ nên ăn để sống, ăn tạm cho qua bữa được rồi.
Khi đi siêu thị, em chọn đa phần bánh kẹo, mì gói, sữa uống để dành ăn vặt ở công ty. Tôi muốn mua một trái sầu riêng hai đứa cùng ăn thì em chê mắc, không muốn mua, bảo "anh con nít hay sao mà nhìn gì, thèm gì cũng đòi mua", hoặc mua sầu riêng trong siêu thị mắc, nên ra ngoài hè phố 35 nghìn một kg cho rẻ. Cuối buổi đi siêu thị hôm ấy, tôi ngậm bồ hòn trả tiền các món em mua.
Các ngày lễ, sinh nhật, tôi thường mua hoa, quà trang sức để tặng em, dẫn em đến các nơi chụp hình đẹp với mong muốn em vui. Riêng sinh nhật tôi, em tặng chỉ một cái ví có khắc tên đơn giản hoặc dẫn tôi đi mua áo sơ mi nhưng không hỏi tôi thích chiếc áo nào, chỉ tìm những sản phẩm giảm giá rẻ để mua tặng.
Em thường không hài lòng trong các việc nhỏ trong cách chi tiêu của tôi như: uống cà phê mỗi buổi sáng tốn tiền, sao không mua cà phê gói để uống; tôi hay boa cho phục vụ mỗi khi đi ăn quán lớn, vì nhìn thấy các em sinh viên nhỏ nhìn thương giống tôi cũng hay đi làm ngày trước, chỉ tầm 20-50 nghìn thôi, nhưng cũng làm em khó chịu và nói nhiều.
Đỉnh điểm là gần đây tôi muốn cả hai minh bạch tài chính trước hôn nhân, em khó chịu, không đồng tình chia sẻ dẫn tới cả hai chọn giải pháp chia tay. Trong khi gia đình em gợi ý cho phép em và tôi nên tìm hiểu trao đổi thật kỹ, để còn tính chuyện cưới xin. Em biết rất rõ về lương, thu nhập và tài sản tôi có được nhưng lại không sẵn lòng chia sẻ về em.
Hải Đăng







