Sinh ra từ gian khó, anh học được cách mỉm cười với cuộc đời

2 hours ago 6
Quảng Cáo

0943778078

Với anh, yêu một người không phải là cho họ những điều đắt giá nhất, mà là trao cho họ sự chân thành và cảm giác được trân trọng.

Xuất thân từ một vùng quê quanh năm đối mặt với những mùa mưa lũ, anh có lẽ đã sớm hiểu được cảm giác của sự vất vả và những nhọc nhằn mà cuộc sống mang đến cho con người. Tuổi thơ của anh không phải lúc nào cũng có những ngày tháng đủ đầy, cũng chẳng phải lúc nào con đường phía trước đều bằng phẳng. Nhưng chính những năm tháng ấy lại dạy cho anh rất nhiều điều mà có lẽ nếu lớn lên trong một hoàn cảnh khác, anh chưa chắc đã có thể hiểu được.

Quê anh là một vùng đất mà mỗi khi mùa mưa về, người ta lại thấp thỏm nhìn trời, nhìn nước. Những cơn mưa kéo dài, những con đường quen thuộc có khi ngập trong nước, ruộng đồng đang xanh tốt có thể chỉ sau một trận lũ đã trở nên xơ xác. Người lớn trong gia đình phải tất bật lo toan, vừa chống chọi với thiên tai, vừa cố gắng giữ lấy những gì mình có. Có những thứ tưởng chừng rất bình thường với người khác, nhưng với những người sinh ra ở vùng quê như anh, để có được nó đôi khi phải đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi, công sức và cả những đêm mất ngủ.

Có lẽ chính vì từng chứng kiến những điều đó từ khi còn nhỏ nên anh hiểu rằng cuộc sống chưa bao giờ là một con đường chỉ có những ngày nắng đẹp. Có những lúc con người phải đi qua mưa gió, phải chấp nhận những ngày khó khăn và đôi khi phải bắt đầu lại từ những gì gần như chẳng còn gì trong tay. Nhưng cũng chính từ những khó khăn ấy mà anh học được một điều rất quan trọng: đừng bao giờ coi những điều mình đang có là hiển nhiên.

Một bữa cơm gia đình, một mái nhà bình yên, một ngày thức dậy không phải lo lắng quá nhiều, một người để mình có thể tâm sự khi mệt mỏi... tất cả những điều tưởng như đơn giản ấy thật ra đều rất đáng quý. Khi từng chứng kiến những người xung quanh phải chắt chiu từng chút, anh càng hiểu rằng hạnh phúc đôi khi không nằm ở những thứ quá lớn lao. Hạnh phúc có thể chỉ là sau một ngày dài, mình vẫn còn một nơi để trở về, có người hỏi mình hôm nay có mệt không, có một bữa cơm nóng và có thể ngồi xuống thở phào rằng ngày hôm nay mình vẫn ổn.

Có lẽ vì từng trải qua những ngày tháng như vậy nên anh không phải là người dễ than phiền về cuộc sống. Không phải anh chưa từng mệt, chưa từng buồn hay chưa từng có những lúc cảm thấy mọi thứ quá khó khăn. Anh cũng là một người bình thường, cũng có những lúc yếu lòng, có những chuyện khiến mình suy nghĩ rất nhiều. Nhưng sau tất cả, anh thường tự nhắc mình rằng: nếu những người ở quê anh có thể đứng dậy sau những mùa lũ, thì chẳng có lý do gì mình lại dễ dàng bỏ cuộc trước một vài khó khăn trong cuộc sống.

Anh nghĩ con người trưởng thành không phải vì họ chưa từng gặp khó khăn, mà bởi sau mỗi lần khó khăn, họ biết cách đứng dậy mạnh mẽ hơn. Những mùa lũ ngày ấy cũng dạy anh biết trân trọng sự bình yên. Sau một trận mưa lớn, khi nước bắt đầu rút, người ta lại cùng nhau dọn dẹp, sửa sang, khắc phục những gì đã bị hư hại. Có thể hôm qua còn buồn vì mất mát, hôm nay đã phải bắt tay vào làm lại. Cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Không ai có thể ngồi mãi bên những điều đã mất. Có lẽ đó cũng là lý do anh hình thành cho mình một suy nghĩ khá đơn giản: chuyện gì đã qua thì hãy học từ nó, chuyện gì còn có thể thay đổi thì cố gắng thay đổi, còn chuyện gì không thể thay đổi thì học cách chấp nhận.

Anh không muốn dành quá nhiều thời gian để trách móc số phận. Bởi anh hiểu cuộc đời mỗi người đều có những phần không giống nhau. Có người sinh ra đã có nhiều thuận lợi, có người phải đi một đoạn đường dài hơn mới chạm được đến điều mình mong muốn. Nhưng anh tin rằng xuất phát điểm không quyết định hoàn toàn nơi chúng ta sẽ đến. Điều quan trọng hơn là trong hành trình ấy, mình giữ được gì.

Có thể anh không có một tuổi thơ quá giàu có, nhưng anh có những bài học mà tiền bạc không thể mua được. Anh biết quý trọng lao động, biết đồng cảm với những người đang khó khăn, biết rằng phía sau mỗi thành quả đều có thể là rất nhiều mồ hôi. Anh cũng hiểu rằng khi mình đã từng đi qua những ngày không dễ dàng, mình càng không nên xem thường những nỗ lực của người khác. Có lẽ điều anh tự hào nhất là những năm tháng ấy không khiến anh trở nên bi quan. Ngược lại, nó khiến anh lạc quan hơn với cuộc sống.

Anh lạc quan không phải vì anh nghĩ cuộc đời lúc nào cũng tốt đẹp. Anh lạc quan bởi anh biết rằng sau những ngày mưa rồi cũng sẽ có lúc trời sáng. Sau những khó khăn rồi cũng sẽ có lúc mình tìm được cách bước tiếp. Và kể cả khi một chuyện không diễn ra đúng như mong muốn, nó cũng không có nghĩa là cuộc đời đã kết thúc. Anh thích nhìn mọi thứ theo hướng như vậy.

Nếu hôm nay không thuận lợi, ngày mai mình cố gắng thêm một chút. Nếu một kế hoạch không thành công, mình rút kinh nghiệm rồi làm lại. Nếu một mối quan hệ không thể đi tiếp, mình trân trọng những gì đã từng có và học cách bước về phía trước. Anh nghĩ cuộc sống vốn dĩ đã có đủ những điều khiến người ta mệt mỏi, vậy nên nếu có thể, mình hãy giữ cho mình một chút nhẹ nhàng và tích cực.
Anh cũng tin rằng một người từng trải qua gian khó sẽ càng biết cách yêu thương và trân trọng một người bên cạnh mình. Bởi anh hiểu rằng ai cũng có những cuộc chiến riêng mà đôi khi người khác không thể nhìn thấy. Vì thế, nếu sau này có một người bước vào cuộc sống của anh, anh không mong người đó phải hoàn hảo. Anh chỉ mong hai người có thể cùng nhau chia sẻ những ngày vui, động viên nhau trong những ngày mệt mỏi và không bỏ mặc nhau chỉ vì cuộc sống có lúc không như ý.

Anh không cần một người luôn mỉm cười trước mọi khó khăn. Anh chỉ mong khi một trong hai người mệt, người còn lại có thể nói một câu rất đơn giản: "Không sao, mình cùng cố gắng". Bởi anh hiểu hơn ai hết rằng cuộc sống không thể lúc nào cũng bình yên. Sẽ có những "mùa lũ" của riêng mỗi người. Có những giai đoạn công việc khó khăn, có những lúc tài chính khiến mình áp lực, có những chuyện gia đình khiến mình buồn, có những ngày bản thân chẳng biết ngày mai sẽ như thế nào. Nhưng nếu bên cạnh mình có một người biết cảm thông, biết sẻ chia và cùng nhìn về phía trước, thì những khó khăn ấy có lẽ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Nhìn lại chặng đường đã qua, anh không thấy mình may mắn vì chưa từng gặp gian khó. Ngược lại, anh thấy mình may mắn vì từng trải qua những ngày tháng ấy. Bởi chính những nhọc nhằn của quê hương, những mùa mưa lũ, những câu chuyện của gia đình và những năm tháng phải cố gắng đã tạo nên con người anh của ngày hôm nay. Một người biết đủ, biết trân trọng, biết cố gắng và quan trọng nhất là vẫn giữ được sự lạc quan dù cuộc đời đôi lúc chẳng chiều lòng mình. Anh nghĩ có những người sinh ra trong bình yên mới hiểu giá trị của bình yên, còn những người từng bước ra từ gian khó sẽ càng hiểu rằng bình yên không phải là cuộc sống không có bão giông, mà là sau những bão giông ấy, mình vẫn còn đủ niềm tin để bước tiếp. Anh vẫn muốn sống như vậy.

Dù phía trước có thể còn những ngày mưa, anh vẫn tin rồi sẽ có ngày nắng. Dù cuộc sống đôi khi có thể lấy đi của mình một vài thứ, anh vẫn tin nó sẽ dạy cho mình những bài học quý giá khác. Anh không mong cuộc đời lúc nào cũng thuận lợi, chỉ mong bản thân đủ mạnh mẽ để vượt qua những lúc khó khăn và đủ lạc quan để không đánh mất niềm tin vào những điều tốt đẹp. Bởi anh bước ra từ một vùng quê nhiều mùa lũ, nên anh hiểu rằng chẳng có cơn mưa nào kéo dài mãi. Và có lẽ, đó cũng chính là lý do cho đến hôm nay, anh vẫn chọn mỉm cười và tin vào cuộc sống.

Anh nghĩ tình yêu đẹp nhất đôi khi chẳng cần điều gì quá lớn lao hay những lời hứa thật hoa mỹ. Tình yêu đơn giản chỉ là sau một ngày dài, có một người để mình hỏi han: "Hôm nay em có mệt không". Là khi vui có người cùng chia sẻ, khi buồn có một bờ vai để tựa vào. Là những buổi tối chẳng cần đi đâu xa, chỉ cần cùng nhau ăn một bữa cơm, kể nhau nghe vài câu chuyện nhỏ cũng đã thấy bình yên. Anh không tìm kiếm một tình yêu lúc nào cũng ngọt ngào, bởi anh hiểu cuộc sống sẽ có những ngày vui, ngày buồn và cả những lúc hai người chưa thể hiểu nhau. Điều anh mong muốn là dù có chuyện gì xảy ra, cả hai vẫn biết lắng nghe, tôn trọng và cùng nhau cố gắng.

Với anh, yêu một người không phải là cho họ những điều đắt giá nhất, mà là trao cho họ sự chân thành và cảm giác được trân trọng. Chỉ cần hai người thật lòng, biết nghĩ cho nhau và cùng hướng về một mái nhà bình yên, như vậy đã là một tình yêu rất đẹp rồi.

Độc giả liên hệ qua email henho@vnexpress.net hoặc số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) để được hỗ trợ

  • Họ tên: Sói cởi mở
  • Tuổi: 34 tuổi
  • Nghề nghiệp: Kỹ thuật
  • Nơi ở: Huyện Việt Yên, Bắc Giang
  • Giới tính: Nam
Read Entire Article