Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_3f7798c28b0f4abf680ae53e62fede29, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết

11 hours ago 2
Quảng Cáo

0943778078

Dù Apple vừa tung ra dải sản phẩm trang bị thế hệ chip M5, M5 Pro và M5 Max đầy uy lực, tâm điểm chú ý của giới công nghệ lại bất ngờ hướng về một thiết bị khiêm tốn hơn rất nhiều: MacBook Neo. Giữa cơn bão giá đang càn quét thị trường, thật khó tin khi Apple, chứ không phải bất kỳ một thương hiệu máy tính Windows nào khác, lại là hãng tung ra chiếc laptop có mức giá rẻ nhất trong lịch sử của họ.

Sẵn dịp mượn được máy từ một người anh, tôi đã quyết định cất chiếc MacBook Air M4 quen thuộc vào ngăn kéo để "sống thử" với tân binh này trong 3 ngày. Khởi điểm ở mức giá chỉ khoảng 16,5 triệu VNĐ, đây đích thị là một chiếc MacBook "bình dân" - cụm từ mà có lẽ trước đây chưa ai từng nghĩ sẽ dùng để mô tả một thiết bị đóng logo Táo khuyết. Nhưng câu hỏi lớn vẫn còn đó. Mức giá không tưởng này liệu có đi kèm những đánh đổi lớn? Cỗ máy này có đủ sức gánh vác công việc thường nhật? Và rốt cuộc, nó được tạo ra cho ai?

Giá bình dân, cảm giác cầm có “bình dân”?

Câu trả lời ngắn gọn là: Không hề. Thú thực, trước khi có máy trên tay, tôi đã nghe không ít lời khen ngợi có cánh từ cộng đồng mạng lẫn giới công nghệ về thiết kế của Neo, nhưng bản thân vẫn giữ một chút hoài nghi. Bởi lẽ, bước xuống phân khúc 16 triệu đồng thường đồng nghĩa với việc người dùng phải chấp nhận sự ọp ẹp của vật liệu. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc trực tiếp cầm chiếc máy này lên, mọi định kiến đó đã “gone with the Air" - tan theo làn khí và theo cả nghĩa bóng là bay sạch khỏi tâm trí của một người đang dùng MacBook Air.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 1.

Cảm giác hoàn thiện ấy cho thấy Apple không xem MacBook Neo là một sản phẩm “giá rẻ” theo nghĩa thông thường.

Và điều đó cũng trùng khớp với quan điểm mà John Ternus, tân CEO Apple, từng nhắm vào các đối thủ Windows: " Những sản phẩm trong phân khúc mà Neo đang cạnh tranh, chúng làm bằng nhựa. Bạn thực sự có thể bẻ cong chúng. Bởi vì họ đã làm gì? Họ chỉ cố gắng cắt giảm từng đồng, từng cắc, từng đô la để làm cho nó rẻ hơn. Điều này rất khác với việc mang đến một mức giá thấp nhưng sở hữu giá trị cao, đó mới là cách tiếp cận mà chúng tôi đang thực hiện."

Và thực tế cho thấy Apple không hề nói suông. Họ giữ lại trọn vẹn "đặc sản" nhôm nguyên khối thanh lịch cho chiếc máy này. Vuốt nhẹ dọc theo thân máy trên phiên bản màu Bạc (Silver) truyền thống, cảm giác mát lạnh và độ hoàn thiện tinh xảo lập tức khẳng định đẳng cấp gia công chuẩn nhà Táo, sự "bình dân" chỉ nằm trên hóa đơn thanh toán, chứ tuyệt đối không hiện diện ở bề mặt vật liệu.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 2.

Chắc chắn không nhiều laptop Windows trong tầm giá có chất lượng hoàn thiện cao cấp như thế này.

Thậm chí, cá nhân tôi đánh giá trải nghiệm cầm nắm Neo còn mang lại cảm giác thích thú hơn cả chiếc Air M4. Phần nắp (lid) của máy được vát bo cong nhiều hơn, tạo ra độ ôm tay và cực kỳ êm ái khi bạn cầm máy gập lại để di chuyển giữa các không gian làm việc.

Điểm thú vị tiếp theo của MacBook Neo nằm ở cách Apple xử lý bài toán kích thước. Trên lý thuyết, Neo và chiếc Air M4 gần như không khác nhau về cân nặng khi cùng dừng ở mức khoảng 1,23 kg. Neo thậm chí dày hơn đôi chút với thân máy 1,27 cm, trong khi Air là 1,13 cm. Nhưng khi cầm lên và mang đi, khác biệt là có thể nhận ra nhờ phần thân máy được thu gọn.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 5.

MacBook Neo có bề ngang chỉ 29,75 cm, thấp hơn mức 30,41 cm của Air. Con số chênh lệch nghe qua không lớn, nhưng ngoài đời, nó có độ linh hoạt cao hơn. Neo cho cảm giác gọn gàng hơn.

Với một người thường xuyên xách máy ra quán cà phê làm việc, đây là điểm cộng thấy rõ nhất. Chiếc túi đeo chéo gần như là vật bất ly thân, và trước đây, việc đưa Air 13,6 inch vào túi luôn cần xoay trở đôi chút, đôi khi hơi chật chội.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 6.

Còn với Neo, mọi thứ diễn ra đơn giản hơn nhiều. Máy trượt vào túi gọn gàng, vừa vặn và tự nhiên, không còn cảm giác phải cố nhồi cho vừa.

Đặc biệt, khu vực bàn phím Magic Keyboard trên Neo mang đến cảm giác mới lạ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thay vì luôn dùng tông đen quen thuộc như các dòng MacBook trước đây, Apple chuyển sang cách phối màu đồng nhất với thân máy. Trên phiên bản màu Bạc tôi đang dùng, toàn bộ cụm phím mang tông trắng sáng, tạo nên diện mạo rất khác và cũng nổi bật hơn đáng kể so với những chiếc MacBook truyền thống. Ngay cả phần chân đế cao su chống trượt ở mặt đáy cũng được hoàn thiện cùng tông màu với thân máy, cho thấy Apple chăm chút khá kỹ tới tính đồng bộ trong thiết kế.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 7.

Về mặt thẩm mỹ, đây rõ ràng là một điểm nhấn thú vị. Bộ phím trắng khiến tổng thể chiếc máy trông nhẹ nhàng, hiện đại và có phần thời trang hơn.

Tuy nhiên, cái đẹp thường đi kèm đánh đổi. Những ai kỹ tính, có thói quen lau chùi thiết bị thường xuyên có lẽ sẽ thích lựa chọn này, còn với người dùng thoải mái hơn, việc giữ cho bàn phím trắng luôn sạch và mới chắc chắn sẽ tốn công hơn đôi chút.

Cá nhân tôi vẫn nghiêng về bàn phím màu đen quen thuộc vì cũng khá lười lau chùi. Nó ít lộ dấu vết sử dụng hơn, dễ “sống chung” lâu dài hơn, và cũng tạo cảm giác thực dụng hơn trong nhịp dùng hằng ngày.

Những đánh đổi

Tất nhiên, nếu nói cảm giác dùng Neo “xịn” như Air thì đó là nói dối. Để đưa mức giá về vùng "bình dân", Apple rõ ràng phải chấp nhận cắt gọt một số trải nghiệm phần cứng mà người dùng MacBook Air hay Pro sẽ nhận ra gần như ngay lập tức. MacBook Neo vẫn mang đậm DNA thiết kế của một chiếc Mac, nhưng càng dùng lâu, bạn sẽ càng cảm nhận rõ đâu là lằn ranh giữa "giá dễ tiếp cận" và "trải nghiệm cao cấp".

Đầu tiên phải kể đến khu vực nhập liệu. Neo đã loại bỏ trackpad cảm ứng lực Force Touch vốn là “đặc sản” quen thuộc của MacBook để chuyển về cơ chế bấm vật lý Multi-Touch.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 8.

Độ nhạy, các thao tác vuốt chạm đa điểm và khả năng rê chuột vẫn rất chính xác, nhưng cảm giác nhấn “ảo mà đã” quen thuộc của những dòng MacBook cao cấp đã không còn.

Dẫu vậy, cũng phải thừa nhận rằng trackpad của Neo vẫn được hoàn thiện ở mức rất cao. Bề mặt rộng rãi, phản hồi tốt và cảm giác nhấn vẫn đồng đều trên toàn bộ diện tích, thay vì bị cứng ở mép trên như nhiều mẫu laptop Windows giá rẻ. Đây cũng là điểm Apple từng nhấn mạnh khi giới thiệu sản phẩm.

Greg Joswiak, Giám đốc Marketing của Apple, từng khẳng định MacBook Neo không phải một chiếc MacBook Air bị “cắt xén” để bán rẻ. Theo ông, Apple đã thiết kế lại trackpad, cấu trúc khung máy và cách các linh kiện liên kết với nhau để tạo ra một chiếc Mac chất lượng cao ở mức giá dễ tiếp cận hơn.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 9.

Nhìn từ trải nghiệm thực tế, phát biểu đó không hoàn toàn là lời quảng bá. Trackpad của Neo đủ sức vượt lên phần lớn đối thủ cùng tầm giá. Nhưng nếu đặt cạnh MacBook Air hay Pro, khác biệt vẫn tồn tại rất rõ. Nó là một trackpad rất tốt, chứ chưa phải trackpad xuất sắc nhất mà Apple đang có.

Tiếp nối những cắt giảm ở khu vực nhập liệu, bàn phím của Neo cũng bị lược bỏ đèn nền. Với người dùng chủ yếu làm việc ban ngày, đây có thể không phải vấn đề lớn. Nhưng với những ai thường xuyên làm việc đêm, đây sẽ là khuyết điểm khá rõ.

Phiên bản tôi đang sử dụng có TouchID, nhưng nếu chọn bản tiêu chuẩn thì việc nhập mật khẩu thủ công có thể mang đến chút phiền phức.

Cuối cùng là những giới hạn về kết nối và giải trí đa phương tiện. Neo có hai cổng USB-C nhưng không còn MagSafe, nghĩa là mỗi khi cắm sạc, bạn chỉ còn lại một cổng để dùng cho phụ kiện khác. Với người dùng cần SSD rời, hub hay màn hình ngoài, giới hạn này xuất hiện thường xuyên hơn tưởng tượng.

Apple cũng phân tầng tốc độ truyền dữ liệu khá rõ. Chỉ một cổng hỗ trợ USB 3 ở mức 10 Gb/s, trong khi cổng còn lại dừng ở USB 2 với 480 Mb/s. Nếu thường xuyên sao chép file nặng từ ổ SSD ngoài, bạn sẽ phải nhớ cắm đúng cổng nếu không muốn chờ lâu hơn đáng kể.

Màn hình Liquid Retina: Xuất sắc trong tầm giá 16 triệu

MacBook Neo được trang bị tấm nền Liquid Retina kích thước 13 inch với độ phân giải sắc nét 2408 x 1506 pixel, độ sáng tối đa 500 nits, nghĩa là cũng không thua kém MacBook Air và vượt trội so với laptop Windows cùng giá vốn. Theo cảm nhận, chất lượng hình ảnh và màu sắc của Neo gần như tốt ngang MacBook Air.

Dù vậy, trải nghiệm thị giác trên Neo vẫn có một vài điểm trừ nhỏ. Kích thước 13 inch thu hẹp hơn đôi chút so với tấm nền 13,6 inch của dòng Air, đồng nghĩa với việc người dùng sẽ mất đi một phần nhỏ không gian hiển thị để thao tác. Điểm gỡ gạc lớn nhất ở đây là việc Neo không dùng thiết kế "tai thỏ" (notch) đầy, trả lại một khung hình chữ nhật liền mạch và trọn vẹn. Dù nhiều người vẫn sẽ thích không gian làm việc rộng rãi hơn của bản Air, nhưng màn hình tràn viền không khiếm khuyết của Neo cũng có một sức hút riêng.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 10.

Chuyển từ MacBook Air sang, tôi vẫn hài lòng với chất lượng màn hình của Neo.

Sự đánh đổi tiếp theo chính là việc thiếu vắng công nghệ True Tone. Dù chất lượng hiển thị của Neo là không thể bàn cãi, nhưng khả năng tự động cân bằng nhiệt màu theo môi trường đã biến mất. Khả năng tự động cân bằng nhiệt màu theo môi trường biến mất đồng nghĩa người dùng phải tự điều chỉnh độ sáng và thích nghi với điều kiện ánh sáng xung quanh. Đây là chi tiết nhỏ, nhưng ai đã quen với sự “vô hình” của True Tone sẽ nhận ra ngay khi nó không còn hiện diện.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 11.

Về phần nghe, Apple cũng có một sự điều chỉnh trong cách bố trí loa trên MacBook Neo. Nếu MacBook Air dùng thiết kế loa hướng lên trên, tạo cảm giác âm thanh đi thẳng về phía người dùng, thì Neo chuyển sang kiểu phát âm sang hai bên thân máy.

Sự thay đổi này lộ rõ hơn ở mức âm lượng thấp. Khi ngồi gần máy trong không gian yên tĩnh, bạn sẽ thấy âm thanh như tỏa ra từ hai cạnh bên rồi phản xạ trở lại, thay vì tập trung ở khu vực chính diện như trên MacBook Air. Cảm giác nghe vì thế có đôi chút khác biệt trong những phút đầu làm quen.

Tuy nhiên, bước vào sử dụng thực tế, khác biệt đó nhanh chóng trở nên không đáng kể. Chất lượng âm thanh vẫn tốt, sạch, rõ, độ chi tiết ổn và giọng nói thể hiện rõ ràng. Dù là mở một bản nhạc nền nhẹ khi làm việc buổi tối, xem video giải trí hay tham gia họp trực tuyến, hệ thống loa của Neo vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Nói cách khác, đây chủ yếu là thay đổi về cấu trúc phần cứng hơn là sự thụt lùi về trải nghiệm. Trong bối cảnh Apple phải tối ưu chi phí để đưa giá bán xuống thấp hơn, cách xử lý này hoàn toàn hợp lý và khó có thể xem là một điểm trừ lớn.

8GB RAM có đủ?

Trái tim tạo nên sức mạnh của MacBook Neo là A18 Pro - bước đi táo bạo của Apple khi đưa một vi kiến trúc vốn sinh ra cho smartphone lên laptop. Đây là lựa chọn dễ gây tranh cãi. Nhưng trên thực tế, nó cũng phản ánh rất rõ triết lý quen thuộc của Apple: tận dụng tối đa những gì hãng tự thiết kế để tạo ra một sản phẩm nằm ngoài logic truyền thống của thị trường PC.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 12.

Tuy nhiên, điều mà nhiều người lo nhất lại không nằm ở con chip mà ở dung lượng bộ nhớ. Việc MacBook Neo chỉ được trang bị 8GB RAM mặc định đã tạo ra không ít phản ứng tiêu cực trong thời gian qua. Và nói thật, những lo ngại đó hoàn toàn dễ hiểu.

Trong những năm qua, laptop từ 16GB RAM luôn là lựa chọn ưu tiên. Ở thế giới Windows, điều ấy gần như luôn đúng. Ngay cả trên macOS, với những nhu cầu nặng hơn mức cơ bản, 16GB vẫn là vùng an toàn dễ chịu hơn rất nhiều. Và đó cũng chính là một trong những lý do tôi chọn MacBook Air M4: Apple đã nâng mức RAM tiêu chuẩn lên 16GB, biến lựa chọn mặc định trở nên hợp lý hơn đáng kể cho số đông người dùng.

Do đó, chúng ta cần phải nói thẳng với nhau một điều: Nếu bạn là kiểu người dùng tự nhận thức được rằng ít nhất 16GB RAM mới đủ cho khối lượng công việc của mình, thì ngay từ đầu MacBook Neo đã không phải là chiếc máy được sinh ra dành cho bạn. Nhưng nếu chỉ vì thế mà đánh đồng rằng mức RAM 8GB trên hệ sinh thái Apple là vô dụng và không tốt cho bất kỳ ai, thì đó lại là một nhận định hoàn toàn sai lầm và phiến diện.

Chính vì vậy, nhân dịp có chiếc MacBook Neo để trực tiếp trải nghiệm, tôi quyết định tự mình kiểm chứng xem mức RAM này có thực sự đáp ứng mượt mà các tác vụ sử dụng thông thường hàng ngày hay không. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng ta sẽ chỉ bàn về những trải nghiệm thực tế nhất. Còn đối với những ai vẫn muốn đào sâu vào sức mạnh thuần túy qua các con số benchmark, các bạn có thể xem lại bài trên tay mà chúng tôi đã thực hiện trước đó.

Để mở màn, tôi đi thẳng vào một trong những tác vụ phổ biến nhất hiện nay: chỉnh sửa video ngắn bằng CapCut. Lý do rất đơn giản. Đây là ứng dụng cực kỳ thịnh hành, giao diện quen thuộc với những ai đã từng dùng trên iPhone, và cũng là công cụ gần như “quốc dân” với những bạn thích đăng video TikTok hay Reels.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 13.

Trong bài thử này, tôi ném vào timeline khoảng 20 đoạn clip ngắn độ phân giải Full HD, kèm với đó là nhiều lớp hiệu ứng, âm thanh, text và background. Song song với đó, tôi vẫn giữ thói quen đa nhiệm khi mở Chrome với 3 tab chạy nền như trong một ngày làm việc bình thường.

Nhìn vào Activity Monitor, có thể thấy hệ thống đang tận dụng gần như toàn bộ 8GB RAM vật lý. Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa chiếc máy đang “đuối sức”. Với các hệ điều hành hiện đại, RAM trống thường được tận dụng tối đa để lưu bộ nhớ đệm và giữ ứng dụng sẵn sàng trong nền. Thứ đáng quan tâm hơn nằm ở áp lực bộ nhớ và lượng swap phát sinh khi máy buộc phải mượn SSD làm RAM tạm thời.

Ở đây, chỉ số Swap Used chỉ dao động quanh mức 184MB, con số khá thấp và cho thấy hệ thống chưa phải phụ thuộc nhiều vào bộ nhớ ảo.

Quá trình playback, kéo thả clip, cắt ghép liên tục hay di chuyển trong timeline nhiều layer vẫn diễn ra trơn tru. Không có hiện tượng khựng hình, không có cảm giác máy bị hụt hơi giữa chừng, có chăng là thời gian export video sẽ lâu hơn so với MacBook Air M4.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 14.

Với Lightroom, tôi vẫn làm như thường lệ trên MacBook Air là cho vào khoảng 20 tấm RAW, mỗi file nặng khoảng 24MB. Thú thật tôi cũng có chút hoài nghi, nhưng trên MacBook Neo, trải nghiệm chỉnh sửa trực tiếp lại mượt hơn kỳ vọng.

Các thao tác kéo thanh trượt để cứu vùng sáng, nâng shadow, cân màu hay áp preset đều được phản hồi tốt. Cảm giác làm việc nhìn chung liền mạch, không có sự ì ạch. Tất nhiên, giới hạn vẫn tồn tại. Nếu quan sát kỹ, thỉnh thoảng khi chuyển qua lại giữa các ảnh, máy sẽ xuất hiện độ trễ nhẹ khoảng nửa giây để nạp dữ liệu xem trước. Tần suất không nhiều, nhưng đủ để nhắc rằng đây vẫn là chiếc laptop 8GB RAM ở phân khúc dễ tiếp cận.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 15.

Để hiểu hệ thống đang xoay xở ra sao, tôi mở Activity Monitor. Lúc này, 8GB RAM vật lý gần như đã được tận dụng tối đa.

Riêng Adobe Lightroom chiếm khoảng 5,27GB, đẩy tổng mức sử dụng bộ nhớ toàn hệ thống lên khoảng 7,13GB. Biểu đồ Memory Pressure bắt đầu xuất hiện những nhịp vàng cam, đồng thời máy phải dùng thêm khoảng 1,48GB swap từ SSD để san sẻ tải công việc.

Nghe qua có vẻ đáng lo, nhưng đây chính là nơi sức mạnh bộ nhớ hợp nhất của Apple Silicon và macOS thể hiện rõ nhất. Nhờ cách quản lý tài nguyên hiệu quả, phần lớn thời gian người dùng gần như không cảm nhận thấy hệ thống đang phải “gồng mình”, ngoài vài nhịp khựng ngắn đã đề cập ở trên.

MacBook Neo hoàn thành việc export 20 ảnh RAW sang JPEG độ phân giải cao chỉ trong khoảng 45 giây. Với một thiết bị mỏng nhẹ, không quạt, dùng chip xuất phát từ nền tảng di động và có giá khoảng 16,5 triệu đồng, đó là kết quả đủ sức gây bất ngờ.

Sau sự trơn tru với Lightroom, tôi tiếp tục thử Adobe Photoshop. Vẫn là công việc thường ngày, gồm một file RAW 24MB, bên trên là 4 layer xử lý khác nhau. Tôi lần lượt dùng công cụ tách nền, tạo Generative Layer, thêm mask và thực hiện vài thao tác dọn chi tiết bằng Spot Healing cùng Clone Stamp.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 16.

Đúng như dự đoán, ở những tác vụ nặng đầu tiên như tạo layer mới hay xử lý AI, máy có khựng lại đôi chút. Khi mở Activity Monitor, Photoshop đã chiếm khoảng 5,7GB RAM, buộc hệ thống phải dùng thêm khoảng 2,02GB swap từ SSD để xoay xở với khối lượng dữ liệu hình ảnh lớn.

Tuy nhiên, sau vài giây đầu tạo bộ nhớ đệm và hoàn tất các tác vụ nặng, MacBook Neo nhanh chóng lấy lại sự ổn định. Những bước chỉnh sửa tiếp theo như kéo layer, tinh chỉnh mask hay retouch nhẹ diễn ra mượt mà hơn nhiều. Biểu đồ Memory Pressure cũng giảm dần và quay về vùng xanh khi tải công việc trở nên nhẹ hơn.

Điều đó phản ánh khá đúng vị trí của chiếc máy này. Neo không phải workstation dành cho designer chuyên xử lý project khổng lồ mỗi ngày. Nhưng với các nhu cầu chỉnh ảnh phổ thông đến bán chuyên, nó vẫn đủ khả năng đáp ứng mà không tạo cảm giác bực bội.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 17.

Để có thêm góc nhìn vì bản thân cũng không dùng ứng dụng này ở mức “nặng đô”, tôi chạy thử PugetBench for Photoshop. MacBook Neo đạt khoảng 5800 điểm - kết quả rất đáng chú ý với một chiếc laptop không quạt, giá dễ tiếp cận và chỉ có 8GB RAM.

Nói cách khác, 8GB rõ ràng là giới hạn có thật. Nhưng trong nhiều tình huống sử dụng thực tế, sức mạnh của A18 Pro cùng khả năng tối ưu của macOS vẫn đủ để biến giới hạn đó thành thứ không cản trở trải nghiệm.

“Feed” RAM cho Chrome

Trình duyệt web luôn là những "con quái vật" ngốn tài nguyên, và Google Chrome thì từ lâu đã mang danh tiếng là kẻ hủy diệt RAM hạng nặng. Để xem 8GB của MacBook Neo có thể trụ vững đến đâu, tôi quyết định thực hiện bài test kéo dài khoảng một giờ đồng hồ.

Kịch bản được thiết lập cực kỳ sát với thực tế sử dụng: mở 30 tab Chrome cùng lúc, trong đó có một tab YouTube đang liên tục phát nhạc nền và một tab chạy Gemini để tra cứu thông tin. Để công bằng hơn cho cỗ máy, tôi đã bật sẵn tính năng Memory Saver (Tiết kiệm bộ nhớ) của Chrome.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 18.

Sau đúng một tiếng, tôi mở Activity Monitor lên để kiểm tra "sức khỏe" hệ thống. Đúng như những gì có thể dự đoán với 8GB RAM, biểu đồ áp lực bộ nhớ (Memory Pressure) đã lập tức chuyển sang mức cảnh báo màu vàng. Cỗ máy phải gồng gánh bằng cách vay mượn lượng RAM ảo (Swap) lên tới hơn 4GB từ ổ cứng SSD để duy trì sự sống cho 30 tab trình duyệt.

Nhưng điều đáng nói lại nằm ở trải nghiệm thực tế. Bất chấp những con số đang chới với dưới nền hệ thống, tôi gần như không gặp phải bất kỳ sự gián đoạn hay khựng lag nghiêm trọng nào. Nhạc trên YouTube vẫn phát trơn tru.

Dù vậy, sự thật là Apple không có phép thuật để bẻ cong các định luật vật lý. Dù mượt, nhưng khi click sang một vài trang web đã mở từ lâu, máy sẽ mất một chút thời gian để nạp lại dữ liệu. Độ trễ này cực kỳ ngắn, lướt qua chỉ bằng một cái chớp mắt, nhưng đối với một người dùng nhạy bén, bạn chắc chắn sẽ nhận ra sự khựng lại đó. Thao tác trên Gemini vẫn có thể gặp chút độ trễ.

Bài test này một lần nữa khẳng định bản chất của chiếc MacBook Neo phiên bản cấu hình cơ bản: Nó đủ thông minh để giữ cho luồng công việc của bạn không bị đứt gãy, nhưng mức RAM 8GB buộc hệ thống phải liên tục "vay mượn” ổ cứng SSD để làm trạm trung chuyển dữ liệu. Sự đánh đổi này diễn ra quá nhanh để làm bạn bực mình, nhưng đủ để nhắc nhở bạn rằng đây là một thiết bị "bình dân" chứ không phải dòng Pro.

Khả năng giải trí: "Chiến" mượt game quốc dân ở mức thiết lập cao nhất

Dù MacBook Neo không được định vị là một cỗ máy chơi game, nhưng chắc chắn các bạn trẻ hay những người dùng phổ thông vẫn kỳ vọng vào khả năng giải trí sau những giờ làm việc căng thẳng. Để thử lửa, tôi đã cài đặt tựa game "quốc dân" - Liên Minh Huyền Thoại.

Tôi đẩy toàn bộ thiết lập đồ họa lên mức Rất Cao ở độ phân giải gốc của màn hình. Trong suốt trận đấu, máy duy trì mức khung hình cực kỳ ổn định, dao động trung bình từ 140 đến 150 FPS.

Ngay cả trong những pha giao tranh tổng nảy lửa với hàng loạt hiệu ứng kỹ năng tung ra cùng lúc, khung hình vẫn đứng vững trên 120 FPS.

Trải nghiệm chơi game trên một chiếc laptop không quạt tản nhiệt mà vẫn đạt được con số FPS ấn tượng như vậy là một điểm cộng. Màn hình Liquid Retina rực rỡ giúp các chi tiết trong game hiển thị sắc nét, sống động, trong khi hệ thống tản nhiệt thụ động vẫn giữ cho phần kê tay chỉ hơi ấm lên đôi chút, hoàn toàn không gây khó chịu. Rõ ràng, với những tựa game phổ biến và đã được tối ưu tốt cho kiến trúc Apple Silicon như Liên Minh Huyền Thoại, MacBook Neo hoàn toàn có thể đóng vai trò là một cỗ máy giải trí đáng tin cậy.

Pin và Nhiệt độ: Khi chip iPhone "vùng vẫy" trong không gian laptop

Một trong những điểm khiến người dùng lo ngại nhất trên những chiếc laptop mỏng nhẹ, không quạt chính là vấn đề nhiệt độ. Tuy nhiên, với MacBook Neo, mọi thứ diễn ra vô cùng mát mẻ. Thực tế, cũng không quá ngạc nhiên khi Apple mang con chip A18 Pro vốn được thiết kế cho không gian chật hẹp của iPhone lên đặt vào một bộ khung laptop với diện tích tản nhiệt bằng nhôm lớn hơn gấp nhiều lần.

Trong suốt quá trình sử dụng thường nhật, máy gần như không tỏa nhiệt. Ngay cả khi máy chạy bài test PugetBench hay chơi Liên Minh Huyền Thoại, phần mặt đáy cũng chỉ hơi âm ấm, hoàn toàn không có hiện tượng quá nhiệt gây khó chịu cho người dùng.

Về thời lượng pin thì tôi cũng không để ý lắm vì cơ bản đủ dùng cả ngày, nhưng các bài test tiêu chuẩn từ nhiều website thấy MacBook Neo có thể trụ được 13 giờ 28 phút lướt web liên tục ở độ sáng 150 nits, đủ sức gánh vác trọn vẹn một ngày làm việc mà không cần nhìn đến củ sạc.

Cái kết khi chuyển từ Air sang Neo

Sau 3 ngày sống chung với chiếc MacBook "bình dân" nhất lịch sử, phải thừa nhận rằng Apple đã tạo ra một sản phẩm cực kỳ thông minh. Họ không cố gắng làm ra một chiếc MacBook Air giá rẻ theo kiểu cắt xén cẩu thả, mà rõ ràng đã nâng tầm giá trị của một chiếc laptop trong phân khúc 16,5 triệu đồng.

Tuy nhiên, nếu nói về sự phù hợp lâu dài, thì nói thật: MacBook Neo không dành cho tôi. Dù trên thực tế, mọi hình ảnh trong bài này đều được chỉnh sửa trên MacBook Neo, nhưng tôi biết nhu cầu của mình thường cao hơn những gì chiếc máy này có thể cung cấp, nhất là thói quen "bào" RAM khi mở cùng lúc vài chục tab Chrome và các ứng dụng chỉnh sửa ảnh.

Và đây cũng là điểm đã nói ở trên: Nếu bạn tự nhận thức được rằng ít nhất 16GB RAM mới đủ để gánh vác khối lượng công việc của mình, thì rõ ràng Neo không dành cho bạn. Đừng cố ép mình vào một chiếc áo quá chật khi bản thân đã biết rõ giới hạn của nó ở đâu.

Tạm biệt MacBook Air, tôi "sống thử" cùng MacBook Neo và cái kết- Ảnh 21.

Nhưng với số đông ngoài kia, tôi tin rằng MacBook Neo chính là chiếc laptop cực tốt trong tầm giá mà họ có thể sở hữu, miễn là không buộc phải dùng Windows.

Thậm chí, nếu cha mẹ tôi có nhu cầu sắm một chiếc laptop ở thời điểm hiện tại, đây chắc chắn sẽ là cái tên đầu tiên tôi gợi ý. Với những người không quen dùng máy tính, việc phải tự mình điều hướng hay loay hoay xử lý những lỗi vặt phát sinh trên Windows sẽ khá khó chịu. Trên Neo, mọi thứ đơn giản là mở ra và dùng, đặc biệt càng thuận tiện với những ai đang sử dụng iPhone. Sự ổn định, tính thẩm mỹ và độ hoàn thiện cao cấp của nó giúp người dùng yên tâm tập trung vào sử dụng thay vì phải đi làm "thợ sửa máy" bất đắc dĩ.

MacBook Neo có thể không phải chiếc Mac mạnh nhất, nhưng dễ dàng là một trong những chiếc Mac tốt nhất mà Apple từng tạo ra.

Read Entire Article