Quảng Cáo
0943778078
Trong cốp xe máy của tôi luôn có một chai nước suối tinh khiết và một ly mì mà thỉnh thoảng tôi sẽ dùng tới.
Tôi để sẵn như vậy như một phương án dự phòng. Nếu ăn ngoài, tôi thường ghé lại một vài quán quen. Cũng không hẳn là quán sang trọng gì mà tiêu chí của tôi là gọn gàng, sạch sẽ theo cảm nhận của mình. Tôi thường để ý khá kỹ khu vực chế biến, ống đũa muỗng, nhà vệ sinh, nền nhà. Những chi tiết nhỏ ấy cho thấy cách một quán ăn đối xử với thực khách.
Vì vậy, tôi không thể chấp nhận được một quán ăn mà dưới sàn vương vãi khăn giấy, xương xẩu, bàn ghế dính dầu mỡ, bếp núc bừa bộn.
Gần đây, một quán ăn ở Hà Nội bị du khách nước ngoài phản ánh vì nền nhà nhơ nhớp, khu chế biến thiếu vệ sinh. Câu chuyện nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và kéo theo nhiều tranh luận. Có người cho rằng chuyện này "không có gì lạ". Có người lại nói rằng "quán 30 nghìn thì phải vậy thôi".
Chính cách nghĩ ấy mới là điều đáng bàn. "Xiên bẩn", "ăn bẩn sống lâu", hay "mắt không thấy tim không đau" từ lâu đã trở thành những câu nói cửa miệng để chống chế, xí xóa cho sự cẩu thả khi chế biến đồ ăn. Khi nhiều người chấp nhận, thậm chí xem đó là điều bình thường, thì những quán ăn thiếu vệ sinh lại càng có lý do để tồn tại.
Tôi còn khá bất ngờ khi có người nói rằng nếu không bẩn thì không thể bán giá 30 nghìn đồng nhưng giá rẻ và vệ sinh là hai chuyện khác nhau.
Một quán ăn có thể nhỏ, bàn ghế đơn giản, không máy lạnh, không trang trí cầu kỳ để tiết kiệm chi phí. Nhưng giữ cho sàn nhà sạch sẽ, rửa bát đũa đàng hoàng, thu dọn rác sau mỗi lượt khách là điều cần thiết tối thiểu.
Giá rẻ không có nghĩa là phải chấp nhận bẩn. Cũng giống như một chiếc áo bình dân vẫn có thể được giặt sạch và gấp gọn gàng, một bát bún 30 nghìn đồng vẫn có thể được phục vụ trong một không gian ngăn nắp.
Ở Nhật Bản, không khó để bắt gặp những xe mì ramen "tinh tế" bên lề đường. Nhưng cách họ giữ gìn quầy nấu, cách họ sắp xếp dụng cụ, hay đơn giản là nền đất quanh xe hàng tất cả đều gọn gàng. Khách ngồi ăn, xung quanh không hề có rác hay khăn giấy vứt bừa bãi.
Khi khách sẵn sàng bỏ qua quán bẩn, chủ quán buộc phải thay đổi.
Ngược lại, khi khách vẫn ngồi kín bàn dù nền nhà nhơ nhớp, thì chẳng có lý do gì để quán cải thiện. Thậm chí bị mắng thì họ vẫn xếp hàng đợi tới lượt cơ mà.
Một quán ăn bẩn thì không nên được xem là điều bình thường.
Khánh








