Quảng Cáo
0943778078
Người trong cuộc không muốn chủ động thoát ra khỏi cảnh khổ, làm sao người ngoài có thể giúp?
Tôi đọc bài viết về một người ám ảnh vì nhìn thấy vết bầm trên mắt nữ đồng nghiệp. Tôi rất trân trọng sự quan tâm của tác giả, nhưng câu chuyện ấy cũng khiến tôi nghĩ đến một chuyện trong chính gia đình mình.
Theo tôi, chuyện gia đình của người khác vốn rất tế nhị. Nếu họ chủ động chia sẻ, tìm lời khuyên thì mình có thể lắng nghe và góp ý trong sự dè dặt. Còn nếu chỉ nhìn thấy một vài dấu hiệu bên ngoài rồi vội vàng can thiệp, đôi khi mình không những không giúp được mà còn khiến mọi chuyện phức tạp hơn.
Ngay cả với người thân, chuyện này cũng không đơn giản. Em gái tôi lấy phải người chồng khá vũ phu, thường xuyên mắng chửi, có lúc đánh đập em. Chưa kể, còn gây ra khoản nợ khoảng 3 tỷ đồng.
Gia đình tôi đã nhiều lần phải cùng nhau xoay xở, giúp em trả nợ, rồi một thời gian sau mọi chuyện lại đâu vào đó.
Mỗi lần bị chồng đối xử tệ, em gái lại chạy về nhà bố mẹ đẻ than thở. Có lần mặt mũi bầm tím, có lần vừa khóc vừa kể chồng chửi mắng, rồi trách móc đủ điều. Nghe con gái như vậy, bố mẹ tôi xót ruột, còn anh em chúng tôi cũng tức giận.
Ban đầu, cả nhà đều khuyên em gái, em rể. Sau đó tức nước vỡ bờ, chúng tôi khuyên em gái bỏ chồng. Tôi từng nói nếu không chịu được nữa thì cứ đưa con về nhà bố mẹ ở, không có tiền thì cả nhà cùng lo, nợ nần thì tính cách giải quyết, miễn là em thoát khỏi cảnh bị đánh đập, chửi mắng.
Nhưng rồi chỉ một hai ngày sau, em lại về nhà riêng. Có khi em nói thương con, có khi bảo chồng đã hứa thay đổi, lúc khác lại nói vợ chồng vẫn còn tình cảm. Chúng tôi nghe cũng chẳng biết phải nói thế nào.
Điều khó hiểu nhất là sau những lần cả nhà lo lắng đến mất ăn mất ngủ, vợ chồng em lại có thể cùng nhau chở con đi ăn, đi chơi, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Rồi vài tháng sau, câu chuyện cũ lại lặp lại. Ban đầu, tôi và bố mẹ vẫn can thiệp. Mỗi lần em bị đánh, cả nhà lại khuyên bỏ chồng. Mỗi lần chồng em gây nợ, chúng tôi lại tìm cách giúp. Mỗi lần hai vợ chồng cãi nhau, cả nhà lại ngồi phân tích ai đúng, ai sai.
Có lẽ điều khiến người ngoài bất lực nhất trong những câu chuyện như thế này là người trong cuộc nhiều khi vừa than khổ nhưng lại chưa thực sự muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân đó.
Đến lần thứ năm, thứ sáu, người thân cũng kiệt sức. Đến bây giờ, tôi gần như mặc kệ. Chính vì đã thương và can thiệp quá nhiều lần nhưng không thay đổi được gì nên tôi không còn sức để tiếp tục quyết định thay em nữa.
Tôi tự hỏi nếu cứ mỗi lần họ đưa ra một quyết định sai, gia đình lại đứng phía sau dọn dẹp hậu quả, liệu có vô tình khiến họ không phải chịu trách nhiệm đầy đủ với lựa chọn của mình?
Đây cũng là lý do tôi ngày càng thận trọng khi nghe chuyện gia đình của người khác. Nhìn một người phụ nữ có vết bầm, chúng ta có thể thương họ. Nghe một người than thở về chồng, chúng ta có thể khuyên họ. Nhưng chúng ta không sống trong cuộc hôn nhân đó, không biết toàn bộ câu chuyện và càng không thể quyết định thay họ.
Tóm lại, người trong cuộc mà còn không muốn chủ động thoát ra, thì người ngoài làm sao giúp đỡ?
Nguyên Quân








