Quảng Cáo
0943778078
Thứ năm, 11/6/2026, 21:00 (GMT+7)
Khi biết chuyện, cô giáo đã lên văn phòng khoa kêu gọi ủng hộ từ các thầy cô trong khoa.
Tôi từng là nạn nhân của tổ chức bán hàng đa cấp cách đây 14 năm về trước. Ngày đó, tôi mới bắt đầu cuộc sống sinh viên. Vốn dĩ gia đình tôi không khá giả gì, bố mẹ làm nông, vì thế tôi luôn có khát khao đổi đời, kiếm tiền phụ giúp gia đình. Dựa vào hoàn cảnh đó, tôi được một người bạn học cùng dẫn dắt vào tổ chức này với mục đích "học kỹ năng mềm" và học cách kiếm tiền từ sản phẩm.
Ngày đầu tham gia, tôi rất tích cực vì tuổi trẻ, hoài bão và khát khao muốn khẳng định mình. Do bố mẹ làm nông, từ nhỏ đến lớn chưa va chạm nhiều nên tôi chưa biết cách tìm hiểu về những gì mình được hướng dẫn làm, hướng dẫn sinh hoạt đội nhóm, chỉ đơn giản nghĩ là công ty cung cấp cho mình sản phẩm, mình đi bán và hưởng hoa hồng. Cậu bạn dẫn tôi vào chỉ được vài ngày là dần xa lánh và cắt đứt liên lạc với tôi. Lúc đó tôi nghĩ sao đàn ông con trai mà hèn và đặt quyết tâm mình sẽ trụ lại.
Rồi cái gì đến cũng đến, cái ngày mà những người anh chị trong hệ thống báo: "Em vào lâu rồi sao không tự xây dựng hệ thống cho mình?" hoặc "Em là người nhiệt huyết vậy mà sao chưa lên trợ lý giám sát?". Lúc đó tôi mơ hồ, trợ lý giám sát là gì? Người gọi là anh chị lúc đó giải thích để đạt được trợ lý giám sát phải mua sản phẩm và giới thiệu người mới, người đó phải ký hợp đồng với công ty. Lúc đó em sẽ được 5% hoa hồng.
Minh họa: AI
Tôi nghe đến hoa hồng là thích mà không biết vì nó mà tôi đã trượt dài trong sự khốn nạn. Để đạt được trợ lý giám sát, bạn phải bỏ 4,5 triệu ra mua sản phẩm và "lùa" một người khác tham gia, ký một bộ hợp đồng trị giá 180 nghìn đồng thời điểm đó. Đối với tôi, đi học đã là khó, giờ lấy đâu ra 4,5 triệu để làm vốn. Chẳng lẽ xin bố mẹ? Bố mẹ làm nông thì lấy tiền đâu ra. Tôi tâm sự với các anh chị trong hệ thống và được hướng dẫn là vay bạn bè, người thân, mỗi người 100-500 nghìn hoặc nhiều nhất có thể. Sau này làm được rồi thì trả dần hoặc vay người này trả người kia để lấy tín, mục đích là vay tiếp sau đó.
Tôi nhận ra có lẽ vì vấn đề này nên cậu bạn tôi mới từ bỏ và tôi từng có suy nghĩ quay đầu không làm nữa. Vậy mà cả hệ thống lúc đó tầm 12 người nhảy vào tâm sự, động viên khiến đầu óc tôi u mê và tôi đã lên kế hoạch nói dối bạn bè, gia đình, thậm chí cả cô giáo chủ nhiệm lớp đại học của tôi bấy giờ. Tôi tự dựng lên chuyện bố mẹ tôi ly dị, mẹ bị ung thư cần tiền chữa trị để kể với cô giáo và bạn bè nhằm mục đích mọi người cho tôi vay tiền.
Trước đó tôi là lớp trưởng lớp đại học năng động, nhiệt huyết, cô giáo và các bạn cực kỳ tin tưởng tôi. Cô coi tôi như con gái lớn trong nhà, còn có ý định nhận tôi làm con nuôi. Vậy mà mọi người có thể tưởng tượng tôi khốn nạn mức nào khi làm những việc đó.
Khi biết chuyện, cô giáo đã lên văn phòng khoa kêu gọi ủng hộ từ các thầy cô trong khoa. Nhưng vì chưa nói dối bao giờ nên lời tôi nói ra có quá nhiều sơ hở. Cô giáo và lớp tôi đã phát hiện ngay sau khi tôi dựng lên câu chuyện đó 3 ngày vì cô giáo gọi điện liên hệ về nhà trao tiền ủng hộ và đã phát hiện ra sự thật. Nhưng vì cô vẫn thương tôi nên cô né tránh không cho bố mẹ tôi biết sự thật cuộc điện thoại đó, mà chỉ hỏi thăm sức khỏe bố mẹ tôi và bảo bố mẹ động viên tôi cố gắng học tập. Sau cuộc điện thoại đó, cô gọi tôi đến nhà và yêu cầu tôi nói sự thật. Tôi đã không dám đến nhà cô và từ đó tôi vẫn đến lớp đi học nhưng tránh mặt cô và tự xa lánh bạn bè. Sau đó tôi từ chức lớp trưởng và được cô giáo chấp thuận.
Về phía bố mẹ, người thân ở quê, tôi nói dối là trộm vào lấy mất máy tính mượn của bạn và quỹ lớp, giờ phải đền 5 triệu. Bố mẹ tôi chết lặng. Cậu ruột tôi tức tốc phi xe đến xóm trọ và yêu cầu báo công an. Thật sự lúc đó tôi sợ, sợ phát run. Tôi lại phải nói dối lần nữa là đã xử lý xong. Thời gian đó, tôi như phát điên vì việc nói dối và vẫn vậy, các anh chị trong hệ thống lại quan tâm, động viên. Và rồi tôi vay nặng lãi. 4,5 triệu, trừ lãi đi tháng đầu tiên còn lấy về 4,2 triệu. Tôi đã thành công mua được sản phẩm và tự hứa cố gắng bán hàng để trả lãi. Lúc đó tôi được cả hệ thống chúc mừng, rồi tán dương. Nói thật, tôi vô cùng sung sướng.
Nhưng đời không như mơ. 4,2 triệu trở thành 10 triệu và bên tín dụng yêu cầu trả hết, nếu không sẽ đưa lên trường. Tôi hoang mang, lo lắng, sụt cân, không dám nói với ai. Cuối cùng họ đã tìm về tận nhà tôi, nói chuyện với bố mẹ tôi và mọi người biết kết quả rồi đó. Thêm một lần chết lặng vì đứa con gái trước đó là đứa học giỏi, ngoan ngoãn, hiền lành, giờ thì đốn mạt, khốn nạn. Bố tôi không nói gì, đi vay hàng xóm và lấy tiền của nhà ra được 10,2 triệu, trả giúp tôi. Số tiền đó là cả gia tài đối với bố mẹ tôi. Lúc đó tôi đã quỳ xuống xin lỗi bố mẹ nhưng bố mẹ bất lực đến mức không nói gì với tôi. Chính cái im lặng ấy đã đẩy tôi đến suy nghĩ tự kết thúc cuộc đời. Tôi uống thuốc ngủ nhưng được phát hiện ra. Nằm trong viện nhìn dây truyền nước, tôi đã quyết tâm từ bỏ công việc đó.
Giờ tôi đã 38 tuổi, tốt nghiệp đại học loại khá, lấy chồng và có hai con, đã có công việc ổn định. Khi viết lại những dòng này, tôi thật sự ghê tởm con người mình về quãng thời gian mê muội đó. Tôi viết ra để cho các bạn trẻ bây giờ đọc được, để có thể tránh được những cạm bẫy ngoài kia.
Thu Phương








