Quảng Cáo
0943778078
Tôi đã từng có những buổi chạy thận ba lần mỗi tuần, leo vài bậc thang đã thở dốc và chưa bao giờ nghĩ mình có thể chạy bộ.
Có người hỏi tôi: "Vì sao bạn lại yêu và gắn bó với chạy bộ đến vậy?". Tôi chỉ mỉm cười. Bởi với tôi, chạy bộ không chỉ là một môn thể thao để rèn luyện sức khỏe. Đó là cách tôi nói lời cảm ơn với cuộc đời, và cũng là lời tri ân sâu sắc nhất dành cho mẹ.
Mỗi sáng, khi xỏ giày bước ra khỏi nhà, tôi chưa bao giờ nghĩ mình đang chạy một mình.
Trong cơ thể tôi luôn có một người đồng hành đặc biệt. Không phải vì mẹ chạy bên cạnh, mà bởi tôi đang mang trong mình quả thận mẹ đã chắt chiu hiến tặng. Kể từ ngày ấy, mỗi bước chân tôi chạy đều có mẹ đồng hành.
Đã từng có một khoảng thời gian, cuộc sống của tôi chỉ quanh quẩn giữa bệnh viện và những buổi chạy thận ba lần mỗi tuần để duy trì sự sống. Những ngày tháng ấy chỉ có thuốc men, và giường bệnh. Những lần nín thở chờ kết quả xét nghiệm và nỗi lo các chỉ số sẽ xấu đi.
Từ những quãng đường ngắn 5 km, rồi 10 km, từng bước tôi chinh phục những buổi chạy dài hơn. Ảnh: Tác giả cung cấp
Có những ngày, chỉ leo vài bậc cầu thang cũng khiến tôi phải dừng lại để thở. Chưa bao giờ tôi dám nghĩ mình sẽ chạy bộ. Càng không dám mơ một ngày nào đó có thể đứng ở vạch xuất phát của một giải chạy để chinh phục hơn hai mươi cây số.
Rồi mẹ đã trao cho tôi một cơ hội thứ hai. Người mẹ chẳng bao giờ cân đo thiệt hơn khi con mình cần nhất. Mẹ lặng lẽ trao đi một phần cơ thể để con có thêm một cuộc đời. Không có món quà nào lớn hơn tình yêu ấy.
Sau ca ghép, tôi tự hứa với chính mình rằng sẽ không sống chỉ để tồn tại. Tôi phải sống khỏe, sống có ý nghĩa và sống thật xứng đáng với sự hy sinh của mẹ.
Khi vượt qua khoảng thời gian cách ly sau phẫu thuật, tôi bắt đầu bằng những bước đi bộ ngắn mỗi sáng. Rồi từng chút một, tôi tập chạy để lắng nghe cơ thể mình. Những ngày đầu thật sự không hề dễ dàng. Chỉ vài trăm mét cũng khiến tim tôi đập dồn dập. Có những buổi tập phải dừng lại nhiều lần vì mệt.
Nhưng mỗi khi muốn bỏ cuộc, tôi lại nghĩ đến mẹ. Nếu mẹ đủ mạnh mẽ để trao cho tôi một cuộc đời mới, thì tôi cũng phải đủ mạnh mẽ để sống thật trọn vẹn với cuộc đời ấy. Và thế là ngày hôm sau, tôi lại xỏ giày.
Từ những quãng đường ngắn 5 km, rồi 10 km, từng bước tôi chinh phục những buổi chạy dài hơn. Có những ngày cơ thể mệt mỏi, tôi chọn đi bộ để hít thở bầu không khí trong lành rồi lại tiếp tục khi đủ sức.
Tôi không chạy để hơn người khác. Tôi chỉ muốn mỗi ngày trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Rồi một ngày, tôi hoàn thành cự ly Half Marathon với thành tích dưới hai giờ.
Nhiều người chúc mừng cột mốc ấy. Còn người bác của tôi thì vẫn mỉm cười nhắc: "Chú mày chạy ít thôi nhé".
Nhưng khoảnh khắc đứng ở vạch đích, nhìn tấm huy chương trên tay, điều khiến tôi xúc động nhất không phải là thành tích Sub 2. Mà là tôi vừa hoàn thành 21,1km cùng quả thận của mẹ. Tấm huy chương ấy, từ đầu đến cuối, đều thuộc về mẹ.
Tôi gọi hành trình ấy là "Chạy bộ cùng mẹ".
Bởi mẹ luôn hiện diện trong từng nhịp tim, từng hơi thở và từng bước chân của tôi. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ chinh phục cự ly Marathon 42km hoặc không. Có thể tôi sẽ có thêm những cột mốc mới. Cũng có thể tôi sẽ chẳng bao giờ trở thành một vận động viên giỏi. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Điều quý giá nhất là mỗi sáng thức dậy, tôi vẫn đủ khỏe mạnh để xỏ đôi giày chạy bộ, cảm nhận trái tim mình đang đập rộn ràng và tiếp tục sống một cuộc đời thật rực rỡ.
Nếu bạn đang khỏe mạnh, hãy yêu cơ thể mình nhiều hơn. Nếu bạn đang ở trong những ngày khó khăn, xin đừng từ bỏ.
Hôm nay bạn đi một bước. Ngày mai thêm một bước nữa. Rồi sẽ có một ngày, khi ngoảnh lại, bạn sẽ nhận ra mình đã đi xa hơn rất nhiều so với điều mình từng nghĩ là có thể. Nếu một ngày nào đó bạn gặp tôi trên đường chạy, có lẽ bạn sẽ chỉ thấy một người đàn ông đang chạy rất bình thường.
Nhưng chỉ mình tôi biết... Hôm ấy, tôi không hề chạy một mình. Tôi đang chạy cùng mẹ. Con yêu mẹ!
(Tôi mong câu chuyện này sẽ tiếp thêm hy vọng cho những người đang chiến đấu với bệnh tật và truyền cảm hứng về tình mẫu tử).
Hồ Ngọc Tỷ








