Tôi chơi vơi ở tuổi gần 30 dù có công việc và thu nhập ổn định

1 hour ago 6
Quảng Cáo

0943778078

Chủ nhật, 21/6/2026, 18:00 (GMT+7)

Tôi không quá buồn, cũng không quá vui, chỉ là mọi thứ dường như thiếu đi ý nghĩa nào đó.

Tôi 29 tuổi, độc thân. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của tôi không có gì quá tệ. Tôi tự kinh doanh, tự lo được cho bản thân, không phải gánh nặng kinh tế cho gia đình. Thế nhưng, càng gần tuổi 30, tôi lại càng cảm thấy trống rỗng. Những năm đầu tuổi 20, tôi từng là người rất tham vọng. Trong khi bạn bè dành thời gian cho yêu đương, du lịch hay tận hưởng tuổi trẻ, tôi gần như chỉ nghĩ đến công việc. Tôi tin rằng chỉ cần cố gắng đủ nhiều, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Tôi làm việc chăm chỉ, nhận thêm việc ngoài giờ, học thêm kỹ năng mới và luôn muốn chứng minh năng lực của bản thân. Có những giai đoạn tôi gần như không có ngày nghỉ đúng nghĩa. Khi đó, tôi nghĩ thành công sẽ mang lại cho mình cảm giác hạnh phúc và đủ đầy.

Nhưng rồi năm tháng trôi qua, những mục tiêu từng khiến tôi thức khuya dậy sớm dần được hoàn thành. Thu nhập tốt hơn, công việc ổn định hơn, cuộc sống bớt áp lực hơn. Thế nhưng cảm giác thỏa mãn lại không kéo dài như tôi từng tưởng tượng. Song song với đó là những tổn thương trong các mối quan hệ trong quá khứ. Tôi từng yêu rất chân thành nhưng cuối cùng lại bị phản bội. Những người bạn thân mà tôi tin tưởng, sẵn sàng giúp đỡ và chia sẻ mọi điều trong cuộc sống cũng khiến tôi thất vọng. Có những chuyện xảy ra khiến tôi mất rất nhiều thời gian để chấp nhận rằng lòng tốt và sự chân thành không phải lúc nào cũng được đáp lại bằng điều tương tự.

 AI

Minh họa: AI

Sau những biến cố đó, tôi thay đổi rất nhiều. Tôi ít kỳ vọng hơn, ít tin tưởng hơn và dần thu mình lại. Tôi vẫn tiếp tục làm việc, hoàn thành trách nhiệm của mình, cố gắng sống tích cực. Nhưng có một ngày, khi thức dậy, tôi bỗng nhận ra mình không còn biết mình đang cố gắng vì điều gì. Tôi từng nghĩ công việc là ý nghĩa cuộc sống nhưng khi có được những thứ mình từng mong muốn, tôi lại thấy chúng không đủ để lấp đầy khoảng trống trong lòng. Mỗi ngày của tôi vẫn diễn ra bình thường. Tôi không quá buồn, cũng không quá vui, chỉ là mọi thứ dường như thiếu đi ý nghĩa nào đó.

Tôi không biết liệu đây có phải là khủng hoảng tuổi trưởng thành không. Có phải sau khi đi qua những tổn thương và những cuộc chạy đua của tuổi trẻ, ai cũng sẽ có lúc tự hỏi: "Rốt cuộc mình đang sống vì điều gì?". Tôi viết những dòng này với hy vọng được lắng nghe những câu chuyện từ những người đã từng trải qua cảm giác tương tự. Nếu một ngày bạn nhận ra công việc không còn là động lực duy nhất, tình yêu không còn là nơi đặt trọn niềm tin, bạn đã làm gì để tìm lại ý nghĩa cuộc sống? Tôi thật sự muốn biết câu trả lời.

Bích Liên

Read Entire Article