Tôi nên người nhờ bố gia trưởng, chưa một ngày nuông chiều con

2 days ago 10
Quảng Cáo

0943778078

Thứ tư, 10/6/2026, 21:00 (GMT+7)

Thấy tôi hờn dỗi vì đi học về chưa có cơm ăn, bố xách roi vào tận giường bắt ra ăn đủ bữa.

Tôi lớn lên trong một gia đình mà chuyện con cái được nuông chiều gần như không tồn tại. Nhìn cách nhiều bậc cha mẹ ngày nay đối xử với con, tôi đôi khi tự hỏi liệu sự thương yêu thái quá, chiều chuộng vô điều và làm bạn với con cái có vô tình tạo nên những đứa trẻ vô tâm hay không?

Tuổi thơ của tôi gắn với những ngày vừa học vừa làm. Có những buổi sáng tôi đi gặt lúa cùng gia đình, trưa về lại tất bật phơi rơm. Làm xong thì đã gần đến giờ học, không kịp ăn cơm, tôi vội vàng đạp xe đến trường. Quãng đường từ nhà đến trường dài khoảng 10 km. Học xong buổi chiều, tôi lại vào nhà thầy để học bồi dưỡng. Đến tối muộn tôi mới đạp xe về nhà trong tình trạng vừa mệt vừa đói.

Có lần về đến nơi vẫn chưa có cơm ăn. Tôi tủi thân, bỏ vào giường nằm và quyết định nhịn đói đi ngủ luôn. Nấu cơm xong, ba tôi xách roi đến, bắt tôi dậy ăn. Đó là lần tôi nhớ mãi một câu nói của ông. Ba bảo: "Đừng nghĩ học để sau này nuôi ba má. Lúc đó chưa chắc ba má còn sống đâu". Nằm trên giường, tôi bật khóc. Nhưng không còn khóc vì hờn nữa. Tôi khóc vì lần đầu tiên nghĩ đến một ngày ba mẹ không còn bên cạnh mình.

Từ nhỏ, ba tôi luôn dạy rằng học thôi chưa đủ. Ông thường nói: "Học phải làm việc nữa mới có cơm ăn". Vì thế, ngoài chuyện học hành, tôi cũng sớm quen với việc lao động và tự lập. Sách vở, quần áo hay những khoản tiền thưởng học tập đều được tôi tự lo liệu từ công sức của mình. Đến khi học đại học, tôi hoàn toàn tự lập về tài chính.

Ba tôi là người nghiêm khắc, nóng tính và có phần gia trưởng. Hồi nhỏ, mỗi lần làm sai điều gì, tôi đều sợ bị la mắng. Không phải lúc nào tôi cũng đồng tình với cách dạy con của ông. Có những lúc tôi cảm thấy áp lực, thậm chí thấy khoảng cách giữa cha và con rất lớn. Nhưng điều thú vị là khi trưởng thành, tôi lại hiểu nhiều hơn những gì ba muốn truyền đạt.

>> Tôi cấm điện thoại, bắt con học suốt ba tháng nghỉ hè

Sự nghiêm khắc ấy buộc tôi phải có trách nhiệm với bản thân từ rất sớm. Tôi học được cách tự lo cho mình, biết chịu khó làm việc và không trông chờ người khác gánh vác cuộc đời mình. Đến bây giờ, khi ba đã lớn tuổi, mối quan hệ giữa chúng tôi không hề xa cách như nhiều người vẫn nghĩ về những gia đình có cha nghiêm khắc. Ngược lại, tôi vẫn thường xuyên trò chuyện với ba như một người bạn. Con cái trong nhà cũng luôn quan tâm, chăm sóc ông đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần.

Chính vì vậy, tôi cho rằng trẻ nhỏ cần được yêu thương nhưng cũng cần sự nghiêm khắc đúng mực. Tôi không tin rằng chỉ cần làm bạn với con là đủ. Trẻ em vốn chưa có khả năng tự kiểm soát bản thân như người trưởng thành. Nếu mọi mong muốn đều được đáp ứng, mọi yêu cầu đều được chiều theo, các em rất dễ hình thành thói quen dựa dẫm và thiếu trách nhiệm.

Theo tôi, bản chất con người luôn có xu hướng chọn điều dễ dàng hơn là điều khó khăn. Người lớn nhiều khi còn phải tự kỷ luật mới hoàn thành công việc và sống có trách nhiệm, huống hồ là trẻ nhỏ. Vì vậy, ở những năm đầu đời, con cái cần được rèn nề nếp, ý thức và trách nhiệm thông qua sự nghiêm khắc của cha mẹ. Khi những điều tốt đẹp ấy đã trở thành thói quen, thành một phần trong suy nghĩ và cách sống của con, lúc đó cha mẹ mới nên dần buông tay.

Tôi biết mỗi thời đại có một cách nuôi dạy con khác nhau. Nhưng nếu được lựa chọn, tôi vẫn biết ơn tuổi thơ không hề dễ dàng của mình. Bởi chính những tháng ngày vừa học vừa làm, cùng sự nghiêm khắc của ba, đã giúp tôi trưởng thành và độc lập như hôm nay.

Thu Tam

  • Bạo hành con vì nghĩ 'chúng sướng hơn mình ngày xưa'
  • Cả nhà thay nhau đánh đòn tôi đến tận 5 tuổi
  • Ân hận cả đời vì trận đòn đánh con 10 năm trước
  • Cô giáo chỉ phạt học sinh đánh con tôi viết bản kiểm điểm
  • 'Cú tát' cho người mẹ đánh con để xả stress
  • Mẹ đánh con hư nhưng bà bênh chằm chặp
Read Entire Article