More forecasts: 30 day weather forecast Orlando

Tôi sợ mang tiếng nếu giữ hộ mảnh đất của cháu chồng quá lâu

3 hours ago 1
Quảng Cáo

0943778078

Thứ sáu, 27/2/2026, 15:00 (GMT+7)

Vì cháu không còn sống ở Việt Nam, cháu đề nghị để chồng tôi đứng tên giúp phần đất mà cháu được thừa kế.

Tôi và chồng kết hôn hơn mười năm, có hai con đang tuổi đi học. Chồng tôi là con út trong gia đình có sáu anh chị em. Hiện tại, vợ chồng tôi sống cùng ba mẹ ruột tôi ở thành phố vì tôi là con một, ba mẹ đều đã ngoài 80 tuổi. Dự tính của chúng tôi là vài năm nữa, khi ba mẹ tôi không còn, sẽ chuyển hẳn về quê sống cùng ba mẹ chồng. Hoặc nếu một trong hai bên đột ngột đau yếu, vợ chồng tôi có thể tạm thời mỗi người một nơi để chăm sóc.

Gia đình chồng tôi có một câu chuyện riêng. Người chị thứ hai đã mất từ rất lâu khi con trai chị mới bốn tuổi. Từ đó, cháu được ông bà ngoại (tức ba mẹ chồng tôi) nuôi nấng đến trưởng thành. Ba cháu đi bước nữa và có gia đình riêng. Hiện nay cháu đã 27-28 tuổi, lập gia đình với người nước ngoài và định cư ở nước ngoài. Cháu gọi chồng tôi là cậu út. Khi chia đất, dù mẹ cháu đã mất từ lâu, ba mẹ chồng tôi vẫn dành một phần riêng cho phần của chị, đồng nghĩa với việc sau này cháu là người thừa hưởng. Vì cháu không còn sống ở Việt Nam, cháu đề nghị để chồng tôi đứng tên giúp phần đất đó. Như vậy, ngoài phần của chồng tôi, anh còn đứng tên thêm một phần của cháu.

Tôi sợ mang tiếng nếu giữ hộ mảnh đất của cháu chồng quá lâu

Gần đây, cháu có ý định bán mảnh đất ấy. Vợ chồng tôi đều thống nhất sẽ bán giúp và gửi lại toàn bộ tiền cho cháu. Tuy nhiên, các anh chị bên chồng, tức các dì, các cậu của cháu, đã ngăn cản. Họ lo rằng cháu còn trẻ, sợ cháu tiêu xài hết tiền. Những ý kiến đó cũng khiến ba mẹ chồng tôi dao động và không đồng ý cho bán. Vợ chồng tôi vì thế rơi vào thế khó. Nếu bán, có thể làm phật lòng gia đình. Nếu không bán, lại cảm thấy không đúng với quyền lợi của cháu.

Tôi đã nói với chồng rằng có thể chờ thêm một thời gian để tình hình lắng xuống, khi cháu ổn định hơn thì bán và trả lại tiền cho cháu làm vốn. Nhưng tôi cũng bày tỏ quan điểm rất rõ: dù cháu sống thế nào, đó vẫn là phần tài sản thuộc về mẹ cháu và khi mẹ mất thì con là người thừa hưởng, không thể vì lo ngại chủ quan mà giữ lại hoặc trì hoãn vô thời hạn. Tôi nghĩ, điều quan trọng không chỉ là miếng đất, mà là sự minh bạch và công bằng. Nếu mình giữ lại tài sản không phải của mình quá lâu, dù với ý định tốt, sớm muộn cũng mang tiếng. Tôi không muốn sau này mọi chuyện trở nên khó xử hơn vì sự chần chừ hôm nay. Có những lúc đứng giữa gia đình và nguyên tắc, con người ta rất dễ lung lay. Nhưng tôi tin rằng, điều đúng thì nên làm, chỉ là chọn thời điểm phù hợp để làm mà thôi.

Thu Ngọc

Read Entire Article