Quảng Cáo
0943778078
Anh bảo thương tôi vì đã cùng anh đi qua những ngày khó khăn, còn người phụ nữ kia mới là người anh yêu.
Tôi 29 tuổi, ở bên anh gần sáu năm, có với nhau một bé trai hơn ba tuổi. Chúng tôi chưa từng đăng ký kết hôn. Ngày đó, anh bảo cứ tổ chức cưới trước, khi nào công việc ổn định sẽ đăng ký kết hôn sau. Tôi tin anh, tin rằng tờ giấy chỉ là thủ tục, còn điều quan trọng là tình cảm và đứa con chung của chúng tôi. Những năm đầu, cuộc sống không dễ dàng, sau khi sinh con, tôi nghỉ việc ở nhà chăm con, còn anh vào miền Nam làm công trình.
Anh nói đi xa vài tháng để kiếm tiền, sau này sẽ về mở cửa hàng nhỏ, cả nhà không phải sống cảnh xa nhau nữa. Tôi chưa từng nghi ngờ. Mỗi tháng anh vẫn gửi tiền về, tuy không nhiều nhưng đủ để tôi chăm con. Có những hôm gọi điện, anh nói chuyện nhanh chóng rồi bảo bận việc. Tôi thương anh vất vả, còn dặn nhớ ăn uống đầy đủ, đừng thức khuya quá. Một mình nuôi con, tôi cô đơn và vất vả. Con sốt giữa đêm, một mình tôi chăm. Con tập đi, tập nói, anh chỉ được nhìn qua màn hình điện thoại. Nhiều lần tủi thân, tôi chỉ biết tự an ủi rằng rồi khó khăn sẽ qua.
Minh họa AI
Cho đến một ngày, mọi thứ sụp đổ, người quen gửi cho tôi bài viết trên mạng xã hội, ban đầu tôi còn tưởng mình nhìn nhầm. Người đàn ông mặc vest, đứng cạnh cô dâu trong lễ cưới chính là anh. Nụ cười ấy, gương mặt ấy, tôi không thể nhầm được, bài đăng đã từ hơn một năm trước. Tôi xem thêm còn thấy có rất nhiều lời chúc mừng, hình ảnh hai người đưa nhau đi du lịch, tổ chức sinh nhật cho một bé gái. Tôi ngồi nhìn màn hình rất lâu mà không khóc nổi. Hóa ra, trong lúc tôi một mình chăm con, chờ anh về, anh lại xây dựng gia đình với người khác.
Tôi tìm hiểu mới biết người phụ nữ kia không hề biết sự tồn tại của mẹ con tôi. Anh giới thiệu với gia đình cô ấy rằng mình độc thân, chưa từng kết hôn, chưa có con. Đến lúc ấy tôi mới chợt nhớ, chúng tôi chưa từng đăng ký kết hôn. Về mặt pháp luật, tôi chưa bao giờ là vợ anh. Tôi chỉ là người phụ nữ sống cùng anh, sinh con cho anh và tin anh bằng tất cả tuổi trẻ. Khi anh trở về, tôi không làm ầm ĩ, chỉ nói với anh những gì mình đã biết. Anh cúi đầu rất lâu rồi thừa nhận tất cả. Anh nói chưa từng có ý định bỏ mẹ con tôi. Anh bảo thương tôi vì đã cùng anh đi qua những ngày khó khăn, còn người phụ nữ kia mới là người anh yêu. Anh xin tôi đừng tìm đến cô ấy, cô ấy cũng bị anh lừa dối.
Tôi hỏi anh: "Nếu em không phát hiện, anh định giấu đến bao giờ". Anh im lặng, sự im lặng ấy còn đau hơn mọi lời xin lỗi. Những ngày sau đó, tôi gần như không ngủ được. Tôi vừa thương vừa giận bản thân. Tôi từng nghĩ chỉ cần hai người yêu nhau thật lòng thì có đăng ký kết hôn hay không cũng không quan trọng. Bây giờ tôi mới hiểu, niềm tin không thể thay thế sự ràng buộc về trách nhiệm. Suốt thời gian qua tôi đã bị anh lừa mà không biết. Tôi lo anh ăn uống thất thường, sợ anh làm việc quá sức, dành dụm từng đồng để chăm con. Còn anh lại dành thời gian xây dựng hạnh phúc với người phụ nữ khác. Tôi không biết nên trách ai, trách anh phản bội thì đúng rồi, nhưng cũng trách bản thân quá tin người, chấp nhận sống nhiều năm không danh phận, không một sự bảo đảm nào cho mẹ con mình.
Giờ đây, tôi không còn muốn níu kéo nữa. Người đàn ông đã có thể lừa dối hai người phụ nữ cùng lúc thì dù hôm nay chọn ai, ngày mai cũng có thể khiến người đó tổn thương. Điều tôi băn khoăn nhất là con trai còn quá nhỏ, mỗi lần thấy bạn có bố đưa đi học, con lại hỏi: "Bao giờ bố về ở với mẹ con mình", tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi đang tìm hiểu luật để yêu cầu anh thực hiện đầy đủ trách nhiệm cấp dưỡng và chăm sóc con, dù giữa chúng tôi chưa từng đăng ký kết hôn. Có lẽ, điều tôi cần làm bây giờ không phải là tranh giành một người đàn ông đã thay lòng, mà là bảo vệ quyền lợi của con và cho chính mình.
Đến hôm nay, tôi vẫn chưa biết quyết định ấy có đúng hay không. Tôi chỉ biết mình không muốn tiếp tục sống với người phụ bạc mình. Mong được các bạn chia sẻ với tôi. Chân thành cảm ơn.
Huyền Ngọc








