Quảng Cáo
0943778078
- Mới nhất
- VnE-GO
- Thời sự
- Thế giới
- Kinh doanh
- Khoa học công nghệ
- Góc nhìn
- Bất động sản
- Sức khỏe
- Thể thao
- Giải trí
- Pháp luật
- Giáo dục
- Đời sống
- Xe
- Du lịch
- Ý kiến
- Tâm sự
- Thư giãn
- Tất cả
Thứ tư, 4/3/2026, 13:00 (GMT+7)
Em bảo chúng tôi chỉ là bạn; tôi xin thêm cơ hội được bên cạnh và giúp đỡ em, em bảo tôi phiền, hãy tránh xa em.
Đã một ngày từ giây phút định mệnh ấy, tôi lấy hết can đảm để nói với cô bạn thân mọi điều chân thành nhất từ trái tim. Tôi và em là bạn thân từ ngày đầu tiên vào cấp ba, thấm thoát hơn 11 năm. Từ ngày lên đại học, vì nhà gần nên tôi và em mỗi ngày cùng đi chung xe đến trường, những ngày tháng đó thật yên bình và đẹp biết bao. Tôi dần thay đổi từ đó, trở nên ích kỷ. Tôi ghét em vui vẻ với chàng trai khác, hình như lỡ yêu em rồi. Tình yêu tôi dành cho em là tình cảm chân thành nhất, từng ngày lớn dần lên cho đến lúc cả hai đi làm, tôi lấy hết can đảm để nhắn tin với em rằng mình yêu em nhiều lắm.
Lúc đầu em tưởng tôi đùa bởi vốn dĩ tôi thường trêu chọc người khác. Tôi nói hết tất cả từ đáy lòng bấy lâu nay. Tôi yêu em, yêu nhiều lắm. Em trả lời rằng chúng tôi chỉ có thể là bạn, mãi mãi là bạn. Tôi buồn, thế giới sụp đổ hết rồi. Cả chiều hôm đó tôi nhắn tin xin em cho cơ hội được bên cạnh, giúp đỡ em. Em bảo tôi phiền, xin tôi để cho em được riêng tư, hãy tránh xa em ra... Tôi có lỗi gì chứ, chẳng qua đã quá yêu em rồi, không thể kiềm chế một lần nào nữa. Trái tim tôi như đóng băng, chẳng còn nhịp đập. Còn em, vẫn phũ phàng và xa lánh tôi. Em nói từ ngày mai sẽ hạn chế trò chuyện với tôi, không thể giữ bình thường khi đứng trước mặt tôi được. Tôi phải làm sao đây?
Trung Quân
×








